BẠN VONG NIÊN LÀ GÌ

     

Mùa hè năm 1981, trong chuyến cùng các cụ ông cụ bà ở Câu lạc bộ Thăng Long về thăm quan Thái Bình, tôi gồm dịp chạm mặt bác Nguyễn Cao Luyện. Thấy bác đứng thơ thẩn ngoại trừ sân, tôi lại gần xin chào hỏi:

– Thưa bác, chưng còn ghi nhớ anh Biên không? Tôi là em ruột anh Biên. Anh Biên đã trong nhà bác những năm hồi học tập trường trung học tập Nam Định.

Bạn đang xem: Bạn vong niên là gì

Bác có vẻ sửng sốt:

– vậy à? Quên làm thế nào được thằng Biên! Biên là bé cụ cử đậu đồng khoa với ông thân sinh tôi. Hai thay rất thân nhau bắt buộc đã gửi con cho nhau và còn định kết thông gia với nhau, vì chưng cô em gái tôi cũng trạc tuổi nó.

Hình như cho câu hỏi gọi anh tôi vì vậy là suồng sã, không lịch lãm nên sau bác bỏ cứ phàn nàn với người khác rằng:

– Tôi thật tất cả lỗi lúc gọi anh chị ấy bằng thằng. Toàn ở tuổi bảy, tám mươi, đáng nỗ lực cả rồi mà gọi nhau như thế thật thất lễ…

Để xong sự áy náy kéo dài, một hôm tôi buộc phải nói với bác:

– bác đừng bận tâm. Chính tôi thấy gọi như vậy lại thể hiện quan hệ gắn bó thân hai gia đình. Sao lại có thể phật lòng bởi câu nói thốt ra xuất phát từ tình cảm thân thiết?

Bác có vẻ như tâm đắc với việc thông cảm chân thực của tôi.

Từ đó, về Hà Nội, bác luôn luôn đến nghịch nhà tôi. Những bữa trưa hè nắng nóng chang chang, bác bỏ đến những giọt mồ hôi vã váy đầm đìa, tôi sửng sốt:

– Trời đất! nắng và nóng nôi cầm này bác lặn lội làm cho gì? chưng làm bọn chúng em thêm băn khoăn. Chúng em không nhiều tuổi, còn khỏe mạnh hơn bác nhiều, lẽ ra chúng em bắt buộc đến thăm bác mới phải!

Bác xua tay mỉm cười hiền hậu:

– ko sao! Biết chị bận nhiều việc nhà… Tôi rỗi hơn tôi mang lại thăm chị là phải.

Biết bác có nhiều kiến thức, tởm nghiệm đa dạng về kiến trúc phối kết hợp cả phong thái của Đông cùng Tây, những kỹ năng và kiến thức mang đậm color dân tộc, rất giản đơn bị mai một, đề nghị nhiều lần nói chuyện tôi khích lệ khuyến khích buộc phải giành thời gian, sức lực lao động viết lại, dù bây chừ chưa áp dụng được, song để hiến đâng cho mai sau. Chưng bảo bác đã viết, đã viết cùng sẽ viết, song tiếc sức lực không còn nhiều. Một đợt bác mang về nhà mang đến tôi xem cuốn Từ căn hộ tranh, chưng bảo sẽ là cuốn sách duy nhất còn sót lại có chữ đề khuyến mãi con trai bác bỏ là bản vẽ xây dựng sư Nguyễn Trực Luyện. Đọc cuốn sách, tôi càng thấy rõ sự thông tuệ của bác, đặc biệt là khiếu thẩm mỹ và làm đẹp mang đậm màu sắc Á Đông. Bên tôi xem kết thúc cuốn sách sẽ nói cùng với bác:

– bác viết về kiến trúc với tâm hồn thơ. Đọc cuốn sách này, tín đồ ta thấy yêu cầu trân trọng với bảo toàn các cái gì là lonh lanh của dân tộc.

Bác kể đến nghe hầu hết tinh hoa trong phong cách thiết kế phương Tây mà bác bỏ đã khổ công sưu tầm trong hàng trăm pho sách lớn.

Xem thêm: Máy Trộn Bê Tông Tự Nạp Liệu Hồng Hà, Xe Trộn Bê Tông Tự Nạp Liệu Trung Quốc

Có lần, vào ngồi nghe bác phân tích sự kỳ diệu của những bậc đá và tia nắng buổi sáng, buổi chiều, rọi chiếu vào những pho tượng Phật miếu Tây Phương, để thấy bàn tay và khối óc giỏi duyệt của các nghệ nhân dịp xưa, đôi khi nghe bác phân tích về các vẻ đẹp và phản mỹ thuật trong tương đối nhiều công trình phong cách thiết kế đương đại, bác có vẻ buồn. Một lần tôi nghịch ngợm hỏi bác:

– vào đời bác đã góp nhiều sức lực xây dựng những công trình, song có khi nào bác được ngơi nghỉ trong ngôi nhà do tay bác thiết kế?

Nghe tôi hỏi, bác chỉ cười cợt không trả lời. Bác bỏ gái ngồi bên lên tiếng:

– có đấy. Trước thời điểm ngày toàn quốc chống chiến cửa hàng chúng tôi xây dựng một biệt thự bé dại trên hồ Tây, tất cả vườn tược cây trồng đàng hoàng. Tự do lập lại, về bên ở ngôi nhà cũ, nhưng lại một ban ngành xây một loạt nhà xí ngay trước phương diện sân, rất quá tất yêu ở được, cơ quan sắp xếp cho mái ấm gia đình về sống phố nai lưng Hưng Đạo một thời gian rồi lại về đây. Công ty xây phía tây nóng lắm.

Bác vẫn mỉm cười không nói gì. Tôi biết bác không muốn nói tới những thua thiệt của phiên bản thân. Một bè bạn lão thành giải pháp mạng cho tôi biết thời Pháp thuộc, bác bỏ tham gia nhiều trào lưu và bác là cơ sở phương pháp mạng của đồng minh Nguyễn Lương bằng nhưng bác bỏ không khai. Phù hợp đó là bộc lộ lòng từ bỏ trọng, là sĩ khí của bé nhà nho? mặc dầu được huấn luyện và giảng dạy và tiếp thu tác động của nền văn hóa Tây phương, tuy nhiên bác vẫn sở hữu nặng hóa học nho trong khỏe mạnh máu.

Mấy lần chưng phấn khởi cho thấy chẳng những con trai bác theo nghề con kiến trúc, bên cạnh đó cháu nội vẫn du học, cũng rất say mê kế tục sự nghiệp của ông. Tôi cũng rất vui mừng trước sự thông liền và thừa kế di sản quý giá của gia đình. Tôi chắc rằng đó là mối cung cấp vui vô tận của bác.

Một ngày Tết, chị Cả, chị Lan cùng tôi mang lại chúc đầu năm mới bác.Bác dường như vui vẻ lắm, bác nói những về hầu như triết lý cao quý và huyền bí của đạo Phật, ý nghĩa sâu sắc của thiền và các câu kinh. Tuy là một người lịch lãm phong nhã, tuy vậy việc đón Xuân tại nhà bác xem ra rất sơ sài. Tôi biết chưng gái luôn đau yếu, bác đã tăng cao tuổi lại nặng về cuộc sống nội tâm đề xuất không suy xét các sống bình thường. Thỉnh phảng phất tôi lại cài đặt giúp bác những thức nạp năng lượng theo phép chăm sóc sinh. Sợ bác bỏ đi lại những vất vả, tôi thường xuyên sai những cháu mang lại tận nhà. Con gái tôi cũng tương đối kính trọng bác bỏ nên khuyến cáo với bác:

– con cháu ghi cho bác bỏ số điện thoại cảm ứng thông minh cơ quan lại cháu, lúc nào bác cần gì người mẹ cháu, bác cứ call điện mang đến cháu, con cháu sẽ truyền đạt cho bà bầu cháu, bác bỏ khỏi đề nghị đi xa. Bác già yếu ớt rồi đi lại nhiều mệt lắm.

Hai năm sau bác đã yếu lắm, mấy lần chưng gọi năng lượng điện nhắn cháu và các lần bác bỏ nhờ cơ quan mang lại xe đưa bác bỏ đến đơn vị chơi. Hai tháng trước khi bác mất, tôi mang đến thăm bác, bác dẫn tôi đi xem cách thi công đồ đạc trong phòng con chưng và dẫn tôi đi xem vườn cửa trước vườn cửa sau. Lúc tôi định về, chưng lại trước vườn cửa hái tặng tôi một bông hoa nhài cực kỳ to đẹp, bác mở cổng ra đường và nói:

– Để tôi tiễn chân chị một quãng.

Xem thêm: Khó Khăn Của Việc Tự Học - Những Khó Khăn Trong Việc Tự Học Của Sinh Viên

Tôi kiên quyết từ chối, nhưng bác bỏ cứ đi. Đến một quãng xa, tôi vật nài mãi bác mới tảo về. Ko ngờ đó lại là lần tôi gặp bác cuối cùng. Hôm nghe tin bác bỏ mất, tôi thấy nao nao một niềm tiếc thương vời vợi và một nỗi bi thảm chống chếnh như mất một điểm tựa nương. Cố kỉnh là từ ni tôi đã mất một ông anh độ lượng, một người các bạn vong niên trí óc uyên bác, sắc sảo và chí tình.

Tôi rất hàm ơn Đài Truyền hình tw đã giành một tiết mục ra mắt con tín đồ và sự nghiệp của bác, tuy khôn cùng sơ lược, mà lại cũng giúp tôi được gặp gỡ lại bác, được thấy được phong thái thủng thẳng đôn hậu của bác để nghĩ đến truyền thống lịch sử nhân nghĩa, đạo lý ngơi nghỉ đời. Tôi cứ bâng khuâng. Trong buôn bản hội thực dụng hiện nay, vào cõi đời nóng lạnh phi lý này, kiếm được người bạn vong niên gồm đủ phẩm hóa học chân, thiện, mỹ đâu phải chỉ là dễ?