BỘ CHÍNH TRỊ ĐÃ QUYẾT ĐỊNH MỞ CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ VÀO NGÀY, THÁNG, NĂM NÀO?

     
Mở Chiến dịch Điện Biên tủ - ra quyết định sáng trong cả của Đảng ta trong kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lấn

(Bqp.vn) - Đến Thu - Đông 1953, cuộc binh lửa chống thực dân Pháp xâm lược với can thiệp Mỹ đã trải qua 8 năm. đằng sau sự lãnh đạo của Đảng, tiên phong là quản trị Hồ Chí Minh, quân cùng dân ta đang vượt qua rất nhiều khó khăn, gian khổ, đưa cuộc loạn lạc từ thế phòng vệ chuyển sang cố gắng giằng teo và trở nên tân tiến sang ráng tiến công với phản công.

Đường mang đến Điện Biên Phủ

Chiến dịch biên giới Thu - Đông 1950 giành chiến thắng to lớn đã khẳng định quyền nhà động chiến lược của ta trên mặt trận chính Bắc bộ. Điều này có nghĩa là bộ đội nòng cốt của ta có thể mở các chiến dịch tấn công quân Pháp và tay sai của chúng ở hướng chiến trường do ta lựa chọn, nhà động xác định quy tế bào lực lượng thâm nhập chiến dịch, chủ động về thời hạn mở màn và ngừng chiến dịch. Đây là sự phát triển vượt bậc của cuộc binh đao về mặt cố gắng trận trong những lúc so sánh lực lượng về quân sự, vũ khí, trang bị… ta vẫn không thể thắng địch hơi nhiều.

Bạn đang xem: Bộ chính trị đã quyết định mở chiến dịch điện biên phủ vào ngày, tháng, năm nào?

Bằng thắng lợi trong chiến dịch đánh địch ở độc lập (Đông ¬- Xuân 1951 - 1952); ở tây bắc (Thu - Đông 1952), quan trọng đặc biệt là thắng lợi trong chiến dịch vận động tiến công, truy tìm kích địch ngơi nghỉ Thượng Lào (phối hợp với LLVT yêu nước Lào) tháng 4/1953, quyền công ty động chiến lược của ta đã không ngừng mở rộng ra toàn quanh vùng Bắc Đông Dương. Trong khi đó, thực dân Pháp ngày dần lún sâu vào chũm phòng ngự, bị động đối phó với những cuộc tiến công của nòng cốt ta. Tình thế trận đánh tranh ngày càng bi ai và bế tắc, chính phủ Pháp đề xuất tính đến việc tìm cách kết thúc, thoát ra khỏi trận đánh ở Đông Dương làm thế nào để cho đỡ mất phương diện nhất. Tướng Hen-ri Na-va đã được chính phủ Pháp cử sang có tác dụng Tổng lãnh đạo đạo quân viễn chinh Pháp sinh sống Đông Dương (thay tướng tá Xa-lăng bị triệu hồi) để gánh vác “sứ mệnh” nặng nề hà đó.

Tướng Hen-ri Na-va đã gấp rút tìm hiểu tình trạng và đặt ra một kế hoạch toàn diện cả về chủ yếu trị cùng quân sự nhằm giành lại quyền dữ thế chủ động chiến trường, tấn công một đòn ra quyết định trước khi phi vào đàm phán bên trên thế mạnh với ta để ngừng chiến tranh. Kế hoạch của Na-va về quân sự dự kiến chia làm hai bước: bước một trường đoản cú Thu Đông 1953 mang đến Xuân Hè 1954 kiêng giao chiến với nòng cốt ta, triệu tập xây dựng khối cơ động chiến lược ở miền Bắc, tiến hành bình định miền nam và các tỉnh thoải mái ở Liên quần thể 5. Cách thứ hai, từ mùa thu 1954, sau khi đã tỉnh bình định Nam bộ, Trung bộ và đã sản xuất được khối cơ động chiến lược, sẽ tổ chức giao chiến mập với chủ lực ta ở miền bắc bộ nhằm làm cho một cục diện quân sự có ích cho Pháp lúc xúc tiến một giải pháp chính trị kết thúc chiến tranh.

Về lực lượng của ta ở Bắc bộ, Tổng Quân ủy review là chưa chỉ chiếm ưu nuốm so với địch bắt buộc cũng chưa tồn tại khả năng diễn tả được ưu núm binh lực tuyệt đối hoàn hảo trên hướng chủ yếu trong một chiến dịch sống đồng bằng. Vày thế, muốn tổ chức triển khai đánh mập ở đồng bằng, bộ đội chủ lực cần phải giải quyết và xử lý về mặt chiến thuật và tứ tưởng vì đề xuất tác chiến cùng với quân cơ đụng của Pháp gồm phi pháo yểm trợ, nên đánh cả ban ngày và tiến công địch cầm thủ vào công sự kiên cố… Đây là hầu hết khó khăn đối với bộ đội chủ lực, nên Tổng Quân ủy chỉ nêu yêu thương cầu bộ đội chủ lực dùng những phương thức chuyển động thích hợp để tiêu diệt từng cỗ phận nhỏ sinh lực địch, hỗ trợ chiến tranh du kích phạt triển. Sát bên đó, tăng tốc hoạt đụng ở Thượng Lào với ở các mặt trận khác để phân tán khối cơ động chiến lược của địch sẽ co cụm ở đồng bằng Bắc bộ.

Các đại đoàn chủ lực như 308, 320 nhận thấy lệnh sắp xếp lực lượng chuẩn bị đề phòng địch tấn công lên Việt Bắc, đánh ra bỏ ra Nê, Nho Quan, đồng thời tập trung huấn luyện và giảng dạy bộ đội tấn công công kiên với đánh vận động, đánh ban ngày trong điều kiện kẻ thù có trang bị bay, pháo binh yểm trợ.

Để xúc tiến Kế hoạch Na-va, Bộ chỉ đạo Pháp nghỉ ngơi Đông Dương ý kiến đề nghị Chính phủ Pháp tiếp viện 2 sư đoàn (rút từ bỏ khối Bắc Đại Tây Dương - NATO). Cơ quan chỉ đạo của chính phủ Mỹ đã chiếm hữu khoản viện trợ quan trọng 385 triệu đô la cho đạo quân viễn chinh Pháp sinh sống Đông Dương. Đến thời điểm giữa tháng 9/1953, số quân cơ đụng của Pháp sinh hoạt đồng bằng bắc bộ đã lên tới mức 8 lữ đoàn bộ binh cùng dù; 7 lữ đoàn xe thiết giáp, 2 binh đoàn xe lội nước. Bộ chỉ đạo Pháp chủ động mở 1 loạt cuộc hành binh ở đồng bằng bắc bộ như Clốt, Cá Măng, trù tính tiến công ra tây nam Ninh Bình, vùng tự do Liên quần thể 5… Tổng chỉ huy Na-va yêu thương cầu cấp dưới phải hành động nhanh hơn đối phương, phải điều khiển và tinh chỉnh chiến trận… thế quyền công ty động bằng cách phóng ra phần nhiều cuộc tiến quân chớp nhoáng, đúng lúc, cho tới khi Việt Minh thật sự cảm xúc là chúng ta bị săn đuổi.

Trước chiến lược và hành động của địch, Bộ chính trị ban chấp hành tw Đảng và chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ thị cho Tổng Quân ủy, cỗ Tổng bốn lệnh nghiên cứu xác minh phương án tác chiến bắt đầu thích hợp, tập trung vào vấn đề phân tán lực lượng cơ rượu cồn của địch. Cỗ Tổng Tham mưu đang xây dựng phương pháp tác chiến, đó là: tăng nhanh chiến tranh du kích bên trên các chiến trường để giam chân, tiêu tốn địch; mở một vài chiến dịch tấn công trên các địa bàn kế hoạch hiểm yếu mà lại địch sơ hở, buộc chúng bắt buộc điều lực lượng cơ động mang đến đối phó. Nếu như địch tấn công ra vùng từ do, tập trung chủ lực đánh tàn phá lớn.

Trên các đại lý của phương án tác chiến mới, Bộ bao gồm trị Ban chấp hành tw Đảng vẫn họp không ngừng mở rộng tại núi Hồng (Định Hóa, Thái Nguyên) vào cuối tháng 9, đầu tháng 10/1953, bàn về chiến lược tác chiến Đông Xuân 1953 - 1954. Đại tướng tá Võ Nguyên Giáp, đại diện Tổng Quân ủy và bộ Tổng tư lệnh trình diễn chủ trương: đưa một số đơn vị nòng cốt lên chuyển động ở Tây Bắc, phối hợp với bộ đội Pa-thét Lào mở những đợt hoạt động, tấn công tại hầu như nơi địch sơ hở nhằm buộc chúng nên phân tán lực lượng đối phó. Đồng thời, tăng nhanh chiến tranh du kích trên các chiến trường, đặc biệt là ở đồng bằng Bắc bộ.

Phương châm tác chiến được Bộ chủ yếu trị khẳng định là: “Tích cực, nhà động, cơ động, linh hoạt”. Nhà trương tác chiến trong Đông Xuân 1953 - 1954 là: áp dụng một bộ phận chủ lực mở gần như cuộc tiến công vào hầu như hướng địch sơ hở, bên cạnh đó tranh thủ cơ hội tiêu khử địch trong vận tải ở đa số hướng địch rất có thể đánh sâu vào vùng tự do của ta; trong lúc đó, tăng nhanh chiến tranh du kích ngơi nghỉ vùng địch tạm bợ kiểm soát. Rứa thể: trên mặt trận miền Bắc, sử dụng một thành phần chủ lực mở cuộc tiến công tấn công lên phía tây Bắc, hủy diệt quân địch còn chiếm đóng Lai Châu, giải phóng hoàn toàn Tây Bắc. Đề nghị phối hợp với bộ đội Pa-thét Lào mở cuộc tiến công ở Trung Lào, hủy diệt sinh lực địch, không ngừng mở rộng vùng giải phóng. Vì hành động của quân thù chưa rõ rệt cần trước mắt cha trí bộ phận quan trọng nòng cốt tại một địa điểm cơ động, giấu bí mật lực lượng, sẵn sàng hành động. Giả dụ địch bức tốc lực lượng mang lại Tây Bắc, đã điều chủ lực lên để tiêu diệt…

Chủ tịch hồ chí minh chủ trì hội nghị, kết luận: về phía hoạt động, lấy tây bắc làm phía chính, các hướng khác là hướng phối hợp. Hướng chính bây giờ không thế đổi, tuy vậy trong hoạt động thì có thể thay đổi. Phép sử dụng binh là đề xuất thiên trở nên vạn hóa.

Trên cơ sở phương án tác chiến được xác định, bộ Tổng tư vấn đã tạo ra kế hoạch sử dụng các đơn vị nòng cốt và kết hợp tác chiến trên các chiến trường.

Xem thêm: Hậu Quả Của Việc Phá Rừng Đến Môi Trường Sinh Thái, Theo Bạn, Việc Phá Rừng Dẫn Đến Những Hậu Quả Gì

Như vậy, đến trung tuần mon 10/1953, kế hoạch tác chiến trong Đông Xuân 1953 - 1954 vẫn được thông qua và xúc tiến triển khai. Đại đoàn 316 (thiếu Trung đoàn 176) nhận được lệnh tiến công hủy hoại quân Pháp làm việc Lai Châu, giải phóng trọn vẹn khu Tây Bắc. Sau khoản thời gian giải phóng Lai Châu, Trung đoàn 148 đã phối hợp với bộ đội Pa-thét Lào tiến công giải hòa Phong-xa-lỳ. Vào giữa tháng 11/1953, Đại đoàn 316 hành quân lên Tây Bắc. Tình báo Pháp phát hiện nay sự đưa quân này, tức thì lập tức báo cáo cho Tổng chỉ huy Na-va. Sự phản bội ứng ngay lập tức của Bộ chỉ huy Pháp, ví dụ là của Na-va, chuyển quân dù lên chốt chặn ở Điện Biên Phủ, vừa ngăn không cho chủ lực của ta phát lên Lai Châu, nhất là tiến quý phái Lào, đã hình thành một bước ngoặt hữu dụng cho cuộc đao binh và gây nên hậu trái tồi tệ cho trận đánh tranh xâm lấn của thực dân Pháp. Từ bỏ đây, Điện Biên che từ chỗ không được nhắc tới trong chiến lược của Na-va tương tự như kế hoạch tác chiến Đông Xuân 1953 - 1954 của ta, lại hối hả trở thành tâm điểm vào kế hoạch điều hành của cả nhì bên.

Chọn Điện Biên đậy - Một đưa ra quyết định lịch sử

*

Động thái này của quân Pháp, với việc bị động đồng ý cuộc quyết đấu sống Điện Biên che càng bằng chứng cho công ty trương sáng sủa suốt, nhậy bén của Đảng và chủ tịch Hồ Chí Minh khi đặt ra kế hoạch tác chiến Đông Xuân 1953 - 1954, tỏ rõ sự đúng đắn, quyết đoán kịp lúc của Đảng và quản trị Hồ Chí Minh khi ra quyết định mở chiến dịch Điện Biên Phủ.

Một là, cuộc tao loạn đã mập mạnh, đang ở giai đoạn thường xuyên mở ra những chiến dịch dữ thế chủ động tiến công quân Pháp. Núm và lực của cuộc loạn lạc đến thời gian đó có thể chấp nhận được mở trận quyết chiến chiến lược để giành win lợi, chấm dứt chiến tranh.

Hai là, tuy nhiên so sánh lực lượng về quân sự chiến lược còn thua kém địch lẫn cả về quân số (ta 290.000/địch 449.000), vũ khí, trang bị, phương tiện chiến tranh, nhưng chuyên môn và kinh nghiệm tay nghề tác chiến của cục đội đã được thổi lên rất nhiều. Bề ngoài phòng ngự kiểu tập đoàn lớn cứ điểm chưa hẳn là hoàn toàn mới và quan trọng đánh thắng, khi có cách đánh phù hợp, bao gồm pháo binh hạng nặng trĩu và triệu tập ưu thế binh sĩ áp hòn đảo địch trong phạm vi một chiến dịch đang giành chiến thắng.

Ba là, Bộ lãnh đạo quân Pháp sẽ tỏ rõ sự bị động về kế hoạch và chiến dịch khi đem một lực lượng to quân cơ động tinh nhuệ lên địa phận Điện Biên che xa xôi, chỉ có thể tiếp tế bằng đường không, tổ chức triển khai phòng ngự, chờ lính ta tiến công nhằm đối phó lại. Đây là một giám sát và đo lường sai lầm của Tổng chỉ huy Na-va dựa trên sự đánh giá sai lầm và khinh suất về năng lực tiến công của đối thủ mà ta rất có thể lợi dụng để tiến công bại quân địch bằng ý chí quyết tâm, tinh thần dũng mãnh của toàn quân, toàn dân.

Bốn là, nhà trương của Đảng, căn cứ vào trong thực tế chiến trường, chưa phải và quan trọng đánh tiêu diệt hoàn toàn đạo quân Pháp xâm lược, mà triệu tập lực lượng vào trong 1 đòn quyết định nhằm đánh sụp ý chí liên tiếp chiến tranh, buộc Bộ lãnh đạo Pháp phải chấp nhận một thực tiễn là cấp thiết thắng việt nam bằng sức mạnh quân sự. Thực tế là, sau thua thảm to mập ở Điện Biên Phủ, toàn cục hơn 16.000 kẻ thù phòng thủ trong tập đoàn cứ đặc điểm đó bị tiêu diệt, bị thương, bị bắt sống tuy chỉ chiếm 4% tổng binh lực của lực lượng viễn chinh Pháp với quân team các giang sơn liên kết (thân Pháp hoặc bởi Pháp chỉ huy) ở Đông Dương, tuy nhiên ý chí xâm lược của bọn chúng đã trọn vẹn bị xua tan bởi hiệ tượng phòng ngự cao nhất của Pháp cuối cùng cũng đã biết thành đánh bại.

Năm là, Bộ chính trị trung ương Đảng, quản trị Hồ Chí Minh, toàn quân, toàn dân đều bộc lộ sự quyết tâm pk cao, lòng tin vào chiến thắng lợi. Tw Đảng, Tổng Quân ủy, bộ Tổng tư lệnh đang dự kiến những tình huống, đều hạn chế, cực nhọc khăn hoàn toàn có thể xảy ra cũng giống như những yêu cầu thực tế đặt ra phải xử lý cả về cách đánh tập đoàn lớn cứ điểm, huy động triệu tập lực lượng, bảo vệ hậu cần, kỹ thuật cho tác chiến dài ngày, đường sá, cũng như việc kéo pháo vào trận địa… Đây là kết quả của những nỗ lực nằm quanh đó sức tưởng tượng của Bộ chỉ huy Pháp cơ mà lại ở trong năng lực thực hiện tại của quân và dân ta.

Sáu là, quyết định biến đổi phương châm tác chiến chiến dịch từ bỏ “đánh nhanh, giải quyết và xử lý nhanh” lịch sự “đánh chắc, tiến chắc”, khi tình hình mặt trận đã nỗ lực đổi, địch đã tăng cường lực lượng và cha phòng kiên cố, khi năng lực đánh bại tập đoàn lớn cứ điểm không đám bảo chắn chắn chắn… cũng là một quyết định lịch sử, góp phần to mập vào thắng lợi cuối cùng.

Xem thêm: Hợp Âm Người Làm Gió Theo Mây Bay Về Trời Người Thì Làm Hồn Cây Thu Lay Nhẹ Lơi

Quyết định mở chiến dịch Điện Biên bao phủ và giành thắng lợi vang dội sau 56 ngày đêm hành động kiên cường, đầy cạnh tranh khăn, gian khổ, hy sinh không chỉ là một đòn đánh mang tính chất quyết định vào ý đồ dùng của chính phủ Pháp ở Pa-ri và Bộ chỉ đạo Pháp sinh sống Đông Dương hòng giành một thắng lợi quân sự để bước vào đàm phán trên thế mạnh, đúc rút khỏi cuộc chiến tranh hao người, tốn của “trong danh dự”; bên cạnh đó là hiệu quả tổng hợp của nhiều nhân tố: sự lãnh đạo chỉ huy đúng đắn, sáng sủa tạo, quyết đoán, kịp lúc của Đảng, quản trị Hồ Chí Minh, của Tổng Quân ủy và bộ Tổng tứ lệnh; sự đồng trọng tâm nhất trí, kết hợp một lòng của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân để tao loạn giành chiến hạ lợi. Và mặt đường lối phòng chiến: toàn dân, toàn diện, lâu dài, phụ thuộc sức bản thân là chính của Đảng đã có thể hiện rõ ràng nhất, có sức thuyết phục nhất bởi quyết định lịch sử vẻ vang này.