CÂU CHUYỆN BÀ MẸ MỘT MẮT

     
Chuyện đề cập rằng tất cả một ngườicon trai. Từ nhỏ nhắn mồ côi cha. To lên và trưởng thành và cứng cáp trong sự bảo phủ và tìnhyêu thương của mẹ. Suốt mấy chục năm trời, Bà rất nhọc, ròng tung nuôi con.

Bạn đang xem: Câu chuyện bà mẹ một mắt


Nhưng xuyên suốt thời thơ ấu cả khi bự lên, thời gian nào người Con cũng ghét người Mẹ,không khi nào giới thiệu đến ai gặp gỡ Mẹ bản thân cả, không cho Mẹ cho trường vì chưng sợbạn bè trêu chọc, chế giễu mình. Và lí bởi vì chỉ đơn giản và dễ dàng là… mẹ bị mù một mắt.
*

Ngày nọ, Người chị em nhớ fan Con quá, ghé qua trường thăm con. Tín đồ Con thấy mẹđến liền ra nói: “Tại sao bà lại đến đây? Bà đến đây làm cho gì? Bà có tác dụng tôi xấu hổvà ngượng ngùng với tất cả mọi người… tôi đích thực ghét bà”. Người bà bầu mù bi hùng bãđau đớn, nước đôi mắt bà tung ra một bên mắt kia. Lặng lẽ âm thầm nhìn đứa nam nhi rồi ravề.
Ngày hôm sau người Con đếnlớp, các bạn học cùng lớp la lên chế giễu: “Ôi ngươi ời! gớm quá. Nhìn bà mẹ màyxấu xí quá. Haha” cả lớp mỉa mai. Chế giễu tín đồ con thậm tệ. Cậu ta khóc, khócvì tủi nhục, khóc vì mẹ mình xấu xí cho kinh sợ.
Lúc về nhà người Con nóivới người mẹ mình: “Tôi mong mỏi bà mất tích khỏi cuộc đời tôi. Tôi hy vọng bà không ở ngôinhà này nữa. Bà có tác dụng tôi xấu hổ gớm ghê đấy. Bằng hữu tôi chế giễu tôi. Bọn họ khinhthường tôi. Họ kinh tởm bà. Bà phát âm không?”. Bội bạc. Đó là 2 từ bỏ để dành riêng chonhững lời lẽ vô lương chổ chính giữa của anh ta. Anh ta không hề lưu ý đến cảm xúc của mẹ.Không thể gọi hết được loại giá trị của tình thương… và cũng đâu đọc được sausự thật ấy là cả một nỗi ảm đạm u uất nhưng suốt đời chị em dám hi sinh… dám đối mặtđể cho bé một hình thái như bây giờ. Anh ta trốn chạy bay khỏi tòa nhà u ámđấy. Mặc kệ người người mẹ già cô đơn, đau đớn… Bà nín thinh. Bà không đủ can đảm gọi mộttiếng nhỏ để mong đợi anh ta cù lại. Bà chỉ biết giấu nỗi bi ai qua đông đảo giọtnước mắt chảy ngược vào tim…
Anh ta trưởng thành.. Vàbắt đầu một cuộc sống thường ngày mới.. Một cuộc sống thường ngày khi không có mẹ bên cạnh và chuyên chútnữa… và rồi sau hầu như tháng ngày miệt mài và cần mẫn bên đèn sách. Anh ta đãdành được một suất học bổng du học mặt Singapore. Anh ta có lẽ rằng hạnh phúc lắm!Niềm vui có được nguyện vọng mà chủ yếu mình để ra. Vui tươi khi được đền đápbởi những cố gắng không ngừng. Anh ta đâu biết, bên cạnh niềm vui ấy, còn đâu đónhững nỗi bi hùng đọng lại vào kí ức người mẹ… Đâu đó rất nhiều nỗi lòng thổn thứckhông thể đựng lên thành tiếng.
5 năm tiếp theo Người con họcthành tài lập gia đình. Anh ta có bà xã và bao gồm 2 bé đều giàu có, tất cả một gia đìnhhạnh phúc và ấm cúng. Bạn Con cũng gửi tiền về xây cho bà bầu một ngôi nhà bé dại vàhàng tháng gửi chút chi phí về mang lại mẹ. Người Con từ nhủ nạm là mình đã làm trònbổn phận của tín đồ làm con.

Xem thêm: Những Câu Nói Hay Về Ô Nhiễm Môi Trường Mà Bất Cứ Ai Cũng Nên Đọc Qua


Và giữa anh với người mẹ có mộtgiao ước. A ta không khi nào muốn chạm chán bà mẹ… Không bao giờ muốn thấy được bà mẹtrên cõi đời này nữa… “HÃY TRÁNH XA TÔI RA”…
Và rồi một ngày. Lúc nỗinhớ trong tim bà người mẹ cồn cào lên, dâng cao lên. Bà bắt buộc chịu đựng đượcnữa. Bà quyết định sang Singapore bằng được. Để được thấy được đứa cháu nội lớnlên như vậy nào. Để được một đợt cuối trông thấy hình dáng đứa đàn ông nay giờra sao. Có một lần thôi… Và cũng là lần cuối.
Đứng trước chiếc cổng cao lớnvà đẳng cấp nhà bạn con trai. Bà âm thầm vui, âm thầm mỉm cười cợt vì con mình giờđây thành đạt cùng yên nóng đến gắng nào. Trước dòng cổng béo phì với phần nhiều đường nétthiết kế tinh xảo và tuyệt đẹp nhất ấy. Tín đồ ta thấy một bà lão già nua, gầy yếu.Bịt một bên mắt. Tay cầm chiếc nón lá, Với cỗ quần áo đơn sơ trông thiệt thảmthiết. Một sự đối lập hoàn toàn…
*

Chợt!!! đứa cháu nhỏ dại chạyra. Theo một bội nghịch xạ tự nhiên khi có fan lạ tới… chưa kịp vui… còn chưa kịp hồhởi với mừng rỡ… Người bà bầu đã đề nghị kìm nén mọi giọt nước đôi mắt mặn đắng. Khi đứacháu rên rỉ lên và khiếp sợ với làm ra của bà.
Người nam nhi từ trongbước ra. Không thể tinh được và phần làm sao bực tức. Anh ta quát tháo mắng: “Bà còn sang trên đây làmquái gì nữa? Bà đã làm tôi xấu hổ cùng tủi nhục đến thay nào rồi. Giờ đồng hồ bà khôngbuông tha cho tôi? Không nhằm tôi có một cuộc sống đời thường bình yên nữa sao?”. Thế đấy…đó là các thứ bà chờ đón và ao ước mỏi thì giờ đây lại bị đối xử bởi vậy đấy! Bàngoảnh lại… Chào bé và quan sát đứa con cháu ngây thơ nhỏ bé dại… âm thầm lặng lẽ đi về. Tronglòng ko khỏi phần đông nỗi nhức xót. Bà cách đi… vẫn tiếp tục bước… Những bước chân lêthê nhiều năm vô định…
Một hôm fan Con dìm đượcthư gửi đến nhà, mời về họp lớp cũ tại nước ta . Anh ta cần nói dối vợ là đicông tác xa nhà. Người bà bầu biết tin nhỏ về họp lớp tại quê nhà. Bà vui lắm…Nhưng ko dám chạm mặt con. Bà hại bị bé hắt hủi. Sợ cái ánh nhìn tức giận gớm gớmấy lại hiện lên trong con. Vào suốt buổi họp lớp đó, có những người dân bạn thânhỏi han anh ta về gia đình, và… về “mẹ”… Chợt… phần đông kí ức lại ùa về. Các yêuthương làm sao đâu đang vút cất cánh theo năm tháng… người mẹ anh giờ đồng hồ ra sao? mẹ anh như thếnào? Bà sống giỏi hay bị bệnh gì không?… hàng tá những câu hỏi. Mọi thắc mắckhiến anh không ngoài suy nghĩ… Và… Anh nhớ… Và có chút đau… Anh vội vã về thămmẹ. Anh muốn được bắt gặp mẹ. Muốn… và có các cái muốn chẳng cố điễn tảthành lời…
Nhưng như thế nào ngờ. Khi chưa kịpnói ra hầu như nỗi lòng thổn thức. Còn chưa kịp ôm hôn mẹ lần cuối.. Bà mẹ anh đang quađời.. Đã dài lâu ra đi…
Mẹ xin lỗi vì đã không đemđến cho bé những mon ngày bình an thuở bé…. Người mẹ xin lỗi bởi vì đã làm cho trò cườicho thiên hạ. Khiến cho con nhũn nhặn sâu vào vòng quay của sự tủi nhục với đau đớn. Mẹmuốn lắm. ước ao ra đi. Mong sống ở trái đất khác. Để cho bé khỏi lo phiền. Khỏibực tức khi mẹ còn bên trên cõi đời nữa… với giờ bà mẹ đã được toại nguyện..
Con biết không? mẹ yêu con…Nhiều lắm! Mẹ có thể đánh đổi. Có thể hi sinh đôi mắt của chính bản thân mình dành mang lại con… Hisinh cuộc sống của mẹ để cho con được thấy tia nắng mặt trời… Con đã trở nên hỏngmột mặt mắt vì chưng một vụ tai nạn ngoài ý muốn hồi bé… mẹ thật sự khóc khôn cùng nhiều… Khóc vì chưng đứacon tôi không mang hình hài nguyên vẹn giống như các đứa trẻ thuộc lứa. Nhà mìnhnghèo lắm. Chị em không thể có đủ tiền trị trị đến con. Người mẹ bán hết toàn bộ những đồđạc vào nhà, có tác dụng mọi phương pháp để bác sĩ cầm mắt mang lại con. Chị em chưa lúc nào cảmthấy ăn năn hận. Chưa lúc nào biết đau. Bà bầu yêu nhỏ không thể nào kể xiết. Với mẹmuốn mang lại cho con những gì tuyệt đối hoàn hảo nhất mà bà mẹ có thể…
Hi vọng khi bà bầu rời xa conrồi. Đừng xa lánh. Đừng ruồng rẫy căm ghét mẹ nữa nhé! bé hãy sống xuất sắc và chămlo phần nhiều đứa con cháu nội nhé..

Xem thêm: Cách Lưu Danh Bạ Vào Sim Trên Iphone Sang Sim Đơn Giản, Nhanh Chóng


*

Cầm trên tay lá thư nhữngngười láng giềng còn giữ lại lại… họ cũng nghẹn ngào… họ nói. Bà mẹ anh khi chết. Tayvẫn gắng chặt tờ giấy cùng ghi rõ rành mạch: “Phải gửi con trai tôi…” Đó cũng làlời trăn trối cuối cùng của mẹ dành cho anh…
Cầm trên tay lá thư… Anh khóc!… Đó là phần lớn giọt nước mắt thật sự. Nó khôngchứa đựng tủi nhục. Không hẳn là bởi lòng tự tôn như trước nữa, mà bằng cả contim, bằng cả nỗi đau đớn… nỗi oán thù hận phiên bản thân khi sẽ đối xử vô ơn với mẹ… Vàchắc gì… Người bà mẹ của anh đã ra đi vào sự thanh thản mà lại bà hằng hy vọng ước… Rađi, nhưng chưa được nghe thấy tiếng nhỏ gọi… Ra đi, mà trong lòng nặng trĩu nhữnguất ức… Ra đi… Mãi mãi. đang chẳng tất cả sự hồi sinh lần như thế nào nữa. Sẽ chẳng có mộtai… thương yêu anh ta… và dám đánh đổi vớ cả khiến cho con 1 cuộc sống tốt đẹpsau này.
Đôimắt của anh… cũng là hai con mắt của mẹ. Ánh sáng sủa của anh… cũng chính là bóng về tối của mẹ.Trong khi a được quan sát thấy cuộc sống thường ngày mới thì cũng là lúc anh mất đi tất cả… Mấtrồi… vẫn chẳng khi nào lấy lại được đâu… do vậy! Hãy trân trọng hầu như gì mà tacó. Để rồi không đủ đừng bao giờ hối tiếc!