Please Wait

     

Nhân vật dụng anh tuổi teen trong lặng lẽ âm thầm Sa Pa là 1 con người có lý tưởng sinh sống cao đẹp, có ý thức nhiệm vụ cao với công việc. Lúc viết bài xích văn nhập vai anh tuổi teen kể lại lặng lẽ Sa Pa các em nên xưng tôi, rồi đề cập lại câu chuyện. Để giúp những em học tập trò nói lại câu chuyện này một cách thuận tiện hơn, Học247 mời những em cùng xem thêm tài liệu Vào vai anh giới trẻ kể lại truyện âm thầm Sa Pa dưới đây. Chúc những em tiếp thu kiến thức thật xuất sắc nhé! Ngoài ra, để làm phong phú thêm học thức cho bản thân, những em có thể xem thêm bài giảng Lặng lẽ Sa Pa.

Bạn đang xem: Please wait


Nội dung câu trả lời


3. Bài xích văn mẫu

1. Sơ trang bị tóm tắt gợi ý

*

2. Dàn bài bác cụ thể

a. Mở bài:

– Giới thiệu đôi điều về bản thân.

– nhắc về các bước hằng ngày.

b. Thân bài:

– nhắc lại trả cảnh chạm chán mặt của mình và chưng họa sĩ, cô kĩ sư.

– nhắc lại cuộc trò chuyện với chưng họa sĩ, cô kĩ sư:

công việc hằng ngày Quê hương, gia đình. Những người đồng nghiệp

– đề cập lại cuộc phân chia tay.

c. Kết bài:

– Nêu cảm nhận của bạn dạng thân về cuộc gặp.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy viết bài bác văn vào vai anh giới trẻ kể lại truyện âm thầm lặng lẽ Sa Pa.

GỢI Ý LÀM BÀI

3.1. Bài xích văn mẫu tiên phong hàng đầu

Là thanh niên, tôi luôn nghĩ rằng với sức dài vai rộng, cần xung phong tới vị trí đầu sóng ngọn gió, lấy sức mình hiến dâng mang lại công cuộc chiến đấu bảo đảm tổ quốc với dựng xây tổ quốc. Nạm nên, sau lúc tốt nghiệp ngôi trường đại học, tôi rời thành phố tự nguyện lên công việc ở đỉnh lặng Sơn, cao hai nghìn sáu trăm mét, ở trong Sa Pa, Lào Cai.

Tôi được phân công làm công việc khí tượng thủy văn kiêm thiết bị lí địa cầu. Trọng trách của tôi là đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn rượu cồn mặt đất, dự vào bài toán báo trước thời tiết hằng ngày, phục vụ sản xuất, giao hàng tranh đấu. Công việc ko mấy cực nhọc nhưng cần đo, tính và báo cáo cứ 4 giờ một lần. đau khổ nhất là lần ghi và báo về thời điểm một giờ đồng hồ sáng. Trời lạnh lắm. Ở đây gồm cả mưa tuyết đấy. Nửa tối đang phía bên trong chăn, nghe chuông đồng hồ đeo tay chỉ mong đưa tay tắt đi. Chui ra khỏi chăn, ngọn đèn bão căn vặn to tới khuôn khổ nào vẫn thấy là ko đủ sáng. Xách đèn ra vườn, gió tuyết cùng lặng lặng ở bên phía ngoài như chỉ chực hóng mình ra là ào ào xô tới. Chiếc lặng im cơ hội đó mới thật dễ sợ: nó như bị gió chặt ra từng khúc, nhưng mà gió thì giống mọi nhát chổi lớn muốn quét đeo vớ cả, ném vứt lung tung… hầu như lúc im thin thít lạnh cóng nhưng và lại hừng hực như cháy. Xong xuôi việc, trở vào, ko thể nào ngủ lại được.

Những ngày đầu new lên, không quen khu vực ở mới, tôi bi thiết lắm. Vốn quen với cuộc sống đời thường nơi thành thị tiện nghi cùng sôi động, giờ 1 mình trên đỉnh núi, tứ bề chỉ cây xanh và mây mù lạnh lẽo, nhớ ơi là nhớ. Chiếc cảm giác cả ngày chỉ nhận thấy cỏ cây, ko được truyện trò cùng bạn nào, ko nói, ko cười cợt thật là đáng sợ. Các lúc, vì chưng thèm nói chuyện, thèm được lắng tai tiếng nói quá, tôi lăn khúc cây mập chắn ngang thân đường, tất cả xe làm sao đó xong lại, mang cớ phụ lăn cây vào lề nhằm được nhìn trông và nói chuyện một lát. Số đông lần như thế, tôi quen được bác lái xe xuất sắc bụng. Những lần ở dưới lên, bác thường sắm khuyến mãi ngay tôi món này món kia để tôi vui.

Một lần, bác bỏ lái xe dẫn một đoàn khách tất cả một ông họa sĩ già và một cô kỹ sư thẻ lên thăm tôi. Cơ hội đấy, tôi không rõ khách tới thăm mình là bạn nào, chỉ vừa thấy xe dứt lại, tía người vừa đi một quãng là tôi từ trên đỉnh núi hồi hộp chạy xuống xin chào đón.

Lần đó, bác tài xế đã giới thiệu cho tôi hai người đó, họ có ba mươi phút tôi bèn dẫn bọn họ lên thăm nhà. Tôi hái thật nhiều hoa để bộ quà tặng kèm theo cô kĩ sư, cô đấy khôn xiết thích. Rồi tôi reviews qua công việc của mình cho cô kĩ sư với ông họa sĩ nghe. Tôi gửi họ vào trong nhà. Ông họa sĩ kinh ngạc lúc ở cái nơi “lặng lẽ Sa Pa” này tưởng tôi ở 1 mình thì số đông thứ cứng cáp ngổn ngang lắm. Đó vậy nhưng mà ông lại thấy căn phòng của tôi quá chống nắp. Cô kĩ sư ra tủ sách lựa chọn lấy một quyển với ngồi đọc. Tôi cùng ông họa sĩ trò chuyện cùng với nhau. Ông hỏi:

– Quê anh chỗ nào thế?

– Quê con cháu ở Lào Cai!

Hình như, càng nói chuyện thì ông họa sĩ càng mê thích tôi. Cuối cùng, ông ra quyết định sẽ vẽ chân dung tôi. Tôi ngượng lắm, liền phủ nhận mãnh liệt. Tôi cảm thấy tôi ko xứng đáng để được vẽ, còn có không ít người xuất sắc hơn tôi. Ông kĩ sư sân vườn rau, đồng minh nghiên cứu khoa học trên mảnh đất này, họ cũng là những tính năng và rất xứng danh để được phác thảo chân dung. Mà lại ông đã mở đầu phác thảo khuôn phương diện của tôi, bằng vài nét, họa sĩ đã gần như ghi xong xuôi gương khía cạnh của tôi.

Tôi nhìn đồng hồ đeo tay và kêu lên:

– Trời ơi, chỉ với năm phút!

Tôi đơ thột nói to, giọng cười tuy nhiên đầy nuối tiếc rẻ. Tôi chạy ra bên phía sau, rồi vào liền, tay cầm một cái làn. Nhà họa sỹ tặc lưỡi đứng dậy. Cô nàng cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thư thả đi tới chỗ bác già

– Ô! Cô còn quên dòng mùi soa phía trên này!

Tôi kêu lên. Để cô gái khỏi trở về bàn, anh lấy mẫu khăn tay còn vo tròn giữa cuốn sách cho tới trả đến cô gái. Cô kĩ sư khía cạnh đỏ ửng, thừa nhận lại dòng khăn và quay vội vàng đi.

Chúng tôi tạm biệt nhau, ông họa sỹ già hứa đang lên thăm tôi một lần nữa.

Tới lượt cô kĩ sư. Cô chìa tay ra đến anh nắm, thận trọng, rõ ràng, như bạn ta cho nhau cái gì chứ ko đề xuất là mẫu bắt tay. Cô quan sát thẳng vào đôi mắt tôi

– kính chào anh.

Tôi đưa đến cô kĩ sư quyển sách và chiếc khăn mùi soa. Tôi thế tay cô đấy, cả hai chúng tôi bên cạnh đó đã cảm thu được cảm xúc của nhau.

– tính năng này để ăn uống trưa đến bác, mang lại cô và chưng lái xe.

Tôi từ biệt họ, tôi suy nghĩ rằng khi nào mới có thể chạm mặt lại hai người này. Đặc trưng là cô gái. Cùng tôi cảm thấy ngoài ra chính tôi và cô nàng đấy phần nhiều thấy có thiện cảm cùng với nhau. Và tại nơi lặng lẽ âm thầm Sapa này một tình yêu mới nhú giữa tôi với cô kĩ sư.

Tôi biết rằng mẩu chuyện giữa cửa hàng chúng tôi thật ngắn ngủi tuy thế để lại trong mỗi mỗi bọn chúng tôi: ông họa sĩ, tôi cùng cô đấy đều xúc cảm ko thể nào quên. Nơi nhưng nhưng tình người như cao siêu hơn cả đất trời, vị trí đấy tình thương cũng đơm hoa kết trái và địa điểm đấy công ty chúng tôi gọi là nơi lặng lẽ âm thầm Sapa.

3.2. Bài bác văn chủng loại số 2

Tôi – kẻ được ca ngợi là cô độc nhất vô nhị thế gian. Gọi như vậy có nhẽ cũng đề xuất thôi vị đã mấy năm trời tôi sống quanh quanh quẩn làm quá trình khí tượng trên đỉnh yên ổn Sơn cao nhị nghìn sáu trăm mét; quanh năm làm bạn với mây mù và tự nhiên và thoải mái lạnh lẽo. Tôi thèm lắm chiếc hơi người ấm đượm giữa loại chốn rộng lớn mênh mông này. Ráng là trời chẳng phụ tôi đã mang lại tôi tất cả một cuộc chạm chán mặt đầy bất thần đong đầy các dư vị tình cảm.

Nói cho tới cuộc chạm mặt mặt đặc thù này tôi há đề nghị cảm ơn bác lái xe cộ già các lắm vì bác bỏ đã trình làng tôi với mọi người. Nói tới bác tài xế già cơ duyên tôi như mong muốn được chạm chán bác sang 1 lần đẩy cây chắn ngang xe pháo bác. Nghĩ lại thấy ngại với đáng xấu hổ do ước muốn nhỏ nhen được gặp người của chính mình nhưng nhưng làm chắn phần đường bác đi. Mặc dù thế mà bác bỏ lại thảo làm sao tôi lại thông cảm và hiểu mang đến tôi. Tự đó trong tương lai bác giỏi lên thăm tôi thời gian thì chọn sách dịp lại sắm đến tôi các thứ tôi cần.

Xem thêm: Đánh Giá Nước Xả Vải Dnee Màu Nào Thơm Nhất Các Mẹ Ơi? Nước Giặt Xả Cho Bé Dnee Màu Nào Là Thơm Nhất

Hôm nay cũng tương tự thường lệ; nhác thấy cái xe của chưng phía xa xa, tôi rạng rỡ chạy tới dúi vào tay bác bỏ củ tam thất bé dại vừa đào được, gửi bác bỏ về dìm rượu bồi dưỡng cho bác bỏ gái vừa mới gầy dậy. Tôi hồ nước hới khoe với bác nhưng nhưng chẳng quan tâm bác còn dẫn thêm hai tín đồ khách. Bác reviews nhanh cùng với tôi rằng đó là 1 ông họa sỹ già với một cô kĩ sư nông nghiệp. Theo lời nhắc nhở của bác, tôi bao gồm lời mời khách hàng lên thăm nhà cùng cũng chính là nơi tôi làm việc.

Ở đây cuộc sống đời thường cô độc tôi gồm trồng thêm vài cây hoa: hoa dơn; hoa thược dược; huê hồng phấn… sắc đẹp xanh đỏ, tím xen kẽ rực rỡ. Hiếm hoi nhưng cũng đủ làm nức lòng khách địa điểm xa. Cô kĩ sư xinh đẹp cũng ko phía trong ngoại lệ, cô ô lên một giờ đồng hồ đầy say đắm thú. Cô đấy là cô bé trước tiên từ tp hà nội tới thăm công ty tôi vậy chả có nguyên nhân gì mà lại mà tôi ko dành khuyến mãi cho cô đấy một bó hoa thật to.

Bác lái xe già chỉ đến tôi gặp mặt “người” được cha mươi phút để bác bỏ ko nhỡ nhàng hành trình của mình. Chính vì như thế tôi cần tranh thủ từng giây từng phút cực hiếm của cuộc đời. Tôi xin ông và cô năm phút để đề cập về câu chuyện của mình và nhì mươi phút sẽ được nghe về chuyện dưới xuôi. Tôi thực sự rất mong mỏi biết dưới xuôi hiện thời thực trạng kinh tế, con người như thế nào, tất cả gì đổi mới.

Tôi khởi đầu kể về quá trình của mình. Quá trình của tôi nối sát với những cái máy nằm không tính vườn kia. Trọng trách của tôi là đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, tính chấn động, dự đoán thời tiết mặt hàng ngày giao hàng cho bà bé sản xuất cùng tranh đấu. Vừa đề cập tôi vừa trình làng cho bác từng các loại máy: nào là lắp thêm đo mưa; mưa chấm dứt thì đổ nước mưa ra ly phân ly rồi đo; còn đấy là máy nhật quang quẻ ký, chuyên dùng để đo cường độ nắng dựa trên kỹ năng thiêu cháy giấy rồi thứ đo gió; đo mây… Tôi ra mắt cho họ về phần nhiều máy móc làm cho việc mỗi ngày của tôi; tôi áp dụng chúng để nghiên cứu lấy số liệu rồi báo về bằng bộ đàm chuyên được dùng vào khoảng chừng thời kì thắt chặt và cố định là tứ giờ; mười một giờ; bảy giờ về tối và mười một giờ đồng hồ sáng. Vậy chắc trí thức khoa học; quá trình nói tầm thường là 1-1 giản. Chỉ hổ ngươi mỗi hôm thời tiết tự khắc nghiệt; gió tuyết giá buốt căm mà lại mà nên ra vườn thời điểm một giờ tạo sáng thì xúc cảm thật cực nhọc tả. Dòng lặng im; gào thét mát rượi của gió như xâu xé, nuốt trọn nhỏ người nhỏ dại nhỏ. Lúc xong xuôi việc tảo trở vào chóng lại nhức đáu trần trọc ko tài nào tiếp giấc được nữa.

Nói sắp tới đây giọng tôi chợt nghẹn lại, cảm như có cái nào đấy đè nén, gồm cái gì nghẹn ngào tới khó khăn tả. Tôi ngấc lên thấy cô nàng đang chuyên chú lắng tai, ông họa sĩ già lại dục tôi:

– Anh nhắc tiếp đi.

Tôi hại rằng đề cập nữa mình vẫn chẳng kìm được xúc cảm yêu cầu lảng sang, tôi vui vẻ:

– Thôi mời cô và ông vào vào nhà. Trà đã thâm nhập rồi kia ạ.

Nhà tôi thì solo sơ: có chiếc chóng con; chiếc bàn học và một giá sách. Sống 1 mình thế bao gồm nhẽ là đủ. Tôi rót nước mời ông, mời cô nhưng cô bé trẻ lại đang tiếp tục mê mải bên trang sách đề xuất tôi chỉ lẳng lặng để nhẹ vùng phía đằng trước mặt. Uống trà tôi pha, ông họa sỹ tỏ ra đam mê thú, ông tiếp:

– Ta thỏa thuận hợp tác thế này. Chuyện dưới xuôi, mười ngày nữa quay trở về đây, tôi vẫn kể anh nghe. Tôi đang trở lại, danh dự đấy. Tôi có muốn biết dòng yên lặng thời gian một giờ tạo sáng chót vót bên trên cao nó nạm nào. Bây chừ có cả ba họ đây, anh hãy nhắc chuyện anh đi. Sao fan ta bảo anh là fan cô có 1 không 2 thế gian? Rằng anh “thèm” tín đồ lắm?

Nghe sắp tới đây tôi sững sờ, đoán biết là do bác lái xe kể, tôi gấp thanh minh:

– Không, ko đúng đâu. 1 mình thì thằng bạn trên trạm đỉnh Phan-xi-păng tía nghìn một trăm tư mươi nhì mét cơ mới 1 mình hơn cháu. Làm khí tượng, làm việc được cao thế new là lí tưởng chứ.

Nói đến vui nỗ lực chứ cũng có những lúc tôi đã có lần nghĩ mình lẻ loi nhưng ngẫm lại mang đến cùng tôi nào tất cả lẻ loi, tôi còn có quá trình vả lại công việc của tôi còn nối sát với bao anh em, bạn bè dưới kia. Còn nói đến cái thèm người tôi ko đậy nhận. Mỗi lúc như thế tôi lại nói với lòng mình rằng: bản thân sinh ra chỗ nào và làm việc vì mẫu gì? Mình buộc phải có trọng trách và hiến dâng hết mình. Tuy vậy mà đâu riêng gì mình tôi thèm người bác bỏ lái xe cũng như vậy còn gì, các hôm bác bỏ ấn còi inh ỏi tuy thế mà tôi ko chịu xuống là bác lại dò lên tận đây.

Quay quý phái cô kĩ sư tôi nói:

– cùng cô thấy đấy, tôi còn tồn tại sách làm bạn nhưng mà.

Ông họa sĩ thắc mắc hỏi tôi:

– Quê anh ở đâu?

Tôi ko e dè san sẻ:

– Quê cháu ở lào cai và tôi bao gồm một ông ba tuyệt lắm.

Tôi kể mang đến họ nghe chuyện hai bố con tôi thuộc viết đối kháng xin ra quân nhân đi khía cạnh trận. Kết quả: bô tôi thắng con cháu một – ko. Thời gian Tết vừa rồi bao gồm một đoàn các chú lái tàu bay lên thăm cơ quan tôi ở Sa Pa. Không tồn tại tôi ở đấy. Những chú lại cử một chú lên tận đây. Chú đấy nói: nhờ tất cả tôi đóng góp thêm phần phát hiện tại một đám mây khô nhưng mà ngày đấy, tháng đấy, ko quân ta hạ được từng nào phản lực Mỹ trên ước Hàm Rồng. Đối cùng với tôi thời gian đấy xúc cảm như vỡ òa, niềm hạnh phúc vì cũng có lúc mình lại lập được chiến công to lớn tới thế. Chú lái phi cơ có nói đến bố tôi, ôm tôi mà lại mà rung lắc “Thế là 1 – hòa nhé!”. Chú nói thay chứ tôi vẫn còn đó thua bố nhiều lắm.

Bất giác tảo sang tôi thấy ông họa sĩ đang nghí ngoáy vào cuốn sổ trên gối. Bác vẽ tôi tuy vậy mình còn chưa xứng đáng. Mặc dù thể để ko bất kính tôi vẫn ngồi yên ổn để bác vẽ. Hầu hết nét phác hoạ họa cấp tốc nhưng chứa đựng đầy tận tâm và cảm tình ở trong đó. Tôi cảm thấy là vậy.

Tôi biết có tương đối nhiều người xứng đáng hơn mình. Tôi nhanh nhẹn:

– Cháu reviews với chưng ông kĩ sư sinh sống vườn rau dưới Sa Pa! thời nay sang ngày khác ông ngồi im trong sân vườn su hào, rình xem cách ong lấy phấn, thụ phấn đến hoa su hào. Rồi, sẽ được theo ý mình, từ ông rứa một cái que, hàng ngày chín mười giờ đồng hồ sáng, lúc hoa tung cánh, đi từng cây su hào làm thay cho ong. Hàng chục ngàn cây tương tự. Để củ su hào nhân dân toàn miền bắc nước ta ăn uống được to hơn, ngon hơn trước. Ông kĩ sư làm cháu thấy cuộc đời đẹp quá. Chưng về Sa pa vẽ ông ta đi, bác. Tuyệt là, đồng chí nghiên cứu kỹ thuật ở cơ quan con cháu ở dưới đấy đấy. Rất có thể nói bè bạn đấy trong tư thế sẵn sàng suốt ngày đợi sét. Nửa đêm mưa gió bấc buốt, mặc, cứ nghe sét là bạn hữu choáng choàng chạy ra. Như thế mười một năm. Mười một năm ko một ngày xa cơ quan. Không tiếp cận đâu nhưng mà mà tìm kiếm vợ. Đồng chí cứ hại nhỡ bao gồm sét lại vắng khía cạnh mình. Đồng chí đang có tác dụng một cái phiên bản đồ sét riêng trộn nước ta. Có cái bản đồ đấy thì lắm của lắm bác ạ. Của chìm nông, của chìm sâu trong tâm địa đất đều có thể biết, quý giá lắm. Trán bằng hữu cứ hói dần dần đi. Dẫu vậy cái phiên bản đồ sét thì sắp ngừng rồi.

Đó là đều con bạn hi sinh thì thầm lặng, phần nhiều con bạn hiến dưng hết mình giữa loại chốn hoang vu, lạnh buốt để dựng xây quê nhà tổ quốc. Nói đến đây tôi thoáng thấy một đường nét đượm ảm đạm ,băn khoăn đầy ưu bốn trên khuôn phương diện ông họa sĩ.

Còn về cô kĩ sư nông nghiệp. Tôi ko tốt đoán được lưu ý đến con gái. Tôi ko hiểu được cô đã nghĩ gì? Về mẩu chuyện tôi nhắc hay về những xúc tình cảm yêu vào cuốn sách? Hay phù hợp còn là những ra quyết định đã qua? Tôi ko thể đoán được dẫu vậy tôi có lẽ rằng trong cô sẽ dạt dào lên một tuyệt vời hàm ơn nặng nề tả. Và như hy vọng để lưu giữ chút gì đấy nơi phía trên cô cố tình kẹp lại dòng khăn tay vào giữa cuốn sách giữ hộ lại mang lại tôi.

Nhưng vị lịch sự, vị những quan tâm đến giây xung khắc tôi lại gào lên:

– Ô, cô còn quên khăn mùi soa phía trên này!

Rồi cuộn quanh tròn lại trả mang đến cô. Cô bé ngượng ngùng dìm rồi ngoảnh mặt quay đi.

Tôi chính xác là vô tâm, vô tâm nên mới ko gọi ý nhị của người con gái đáng yêu; trung khu tình đấy. Mãi tới lúc này trông thấy thì cũng đã chỉ với là quá khứ.

Thời gian cũng đã không còn tôi bắt buộc tiễn hai fan khách đặc trưng ra về. Ông họa sĩ ôm chặt vai tôi lắc mạnh đầy hẹn hứa:

– chắc chắn là rồi tôi đang trở lại. Tôi làm việc với anh không nhiều hôm được chứ?

Còn cô nàng nắm lấy tay tôi buông câu nhẹ nhõm:

– kính chào anh.

Một tình yêu nghẹn ngào như hàm cất trong đó, xúc cảm dâng trào tới tột cùng trong tôi và bao gồm nhẽ vào cả chính cô nàng đấy.

Tôi xách vội túi trứng, dúi vào tay ông họa sĩ:

– điều này để ăn trưa mang đến bác, mang đến cô và bác lái xe. Cháu bao gồm bao nhiêu là trứng, ăn uống ko xuể. Con cháu ko tiễn bác bỏ và cô ra xe được, vì tới đây giờ “ốp” rồi. Thôi kính chào bác, xin chào cô. Chưng sẽ trở lại nhé.”

Trung thực nhưng mà nói không tới giờ tôi trực tuy nhiên tôi hại sợ cái cảm hứng chia ly đấy, sợ đề xuất nói lời tạm bợ biệt, sợ đề xuất xa mẫu gọi là “hơi người”. Tôi chạy vào trong bên và ngắm nhìn và thưởng thức mãi cho tới lúc bóng cái xe khuất hẳn phía đằng xa.

Xem thêm: Hai Lần Chu Vi Một Hình Chữ Nhật Bằng Bảy Lần Chiều Dài Của Nó

Đó là mẩu truyện của tôi mẩu chuyện về chuyến gặp mặt đặc trưng nơi núi rừng lạnh lẽo. Trong nhỏ mắt của ông họa sỹ già, của cô ấy kĩ sư và của những người không giống nữa, tất cả nhẽ đôi khi họ đã tự hỏi vì sao tôi lại hành khổ bản thân tới thế? vị sao tôi lại tổn phí hoài tuổi xanh cho tới thế? Tuổi trẻ em để phiêu còn vị sao tôi lại chọn cuộc sống đời thường lẻ loi? Tôi ko bi hùng nhưng cơ mà trái lại tôi còn cảm xúc vui, cảm thấy hạnh phúc vì đã được đóng góp 1 phần sức lực nhỏ nhỏ đến quê hương, tổ quốc; được hiến dâng nhiệt thành tuổi xanh này đến non sông, núi rừng, để đất nước ngày một đi lên, tăng trưởng thịnh vượng và giàu đẹp. Mong muốn thế hệ sau này sẽ có những con tín đồ như tôi, như ông kĩ sư hay bạn bè nghiên cứu sét – Những nhỏ người âm thầm Sa Pa.