Kể Lại Chuyện Chiếc Lá Cuối Cùng

     

Tôi là Giôn-xi, một cô hoạ sĩ nghèo của nước Mĩ xa xôi. Là 1 trong người nghệ sĩ, tôi yêu cầu đi những nơi nhằm tìm cảm hứng sáng tác. Vì vậy, tôi đã chạm chán nhiều chuyện bất ngờ, có thể kể cho chúng ta nghe sản phẩm giờ. Nhưng mà trong tất cả những điều ấy, câu chuyện bất ngờ nhất lại là mẩu chuyện về chính bản thân tôi. Mẩu truyện “Chiếc lá cuối cùng”.

Bạn đang xem: Kể lại chuyện chiếc lá cuối cùng

Ngày ấy, tôi cùng Xiu-đi - một chị bạn vô thuộc thân thiết, xuất sắc bụng - sinh sống trong một khu công ty trọ tốt tiền. Hàng xóm của shop chúng tôi hầu hết những là những người lao cồn nghèo, trong những số đó có một fan hoạ sĩ già tên là Bơ- men. Cố kỉnh Bơ-men cũng có thể có một niềm đam mê rất to lớn tới nghệ thuật nhưng chắc hẳn rằng cụ chưa tìm được nguồn cảm hứng sáng tác. Trong chống cụ tất cả một tấm vải vẽ căng ra đã từ lâu lắm với ông núm suốt ngày có vẻ như say khướt.

Mùa đông năm ấy, trời giá buốt dữ dội. Trong xã trọ của công ty chúng tôi lan tràn 1 căn bệnh tai ác ác, bệnh lý viêm phổi. Cuộc sống nhiều thiếu hụt thốn, đói và rét, cùng với thể lực vốn yếu ớt ớt, tôi cũng bị gã to đùng độc ác ấy hỏi thăm. Fan mệt chảy rời, đông đảo cơn ho dữ dội tưởng chừng không chấm dứt khiến bạn tôi như tan ra thành bụi. Tôi đã trọn vẹn bị bệnh lý đánh gục. Chị Xiu hoảng hốt quan tâm chạy chữa mang đến tôi. Cùng với số tiền ít ỏi, dường như Xiu đã yêu cầu nhịn ăn uống nhiều bữa để lo chưng sĩ. Chị không nhiều ngủ và hay khóc thầm. Kế bên Xiu cùng vị bác sĩ già đáng mến, nắm Bơ-men cũng thường hay lên thăm tôi. Mỗi một khi thấy tôi thều thào ho khan cụ đều khước từ ngao ngán. Với nhất là lúc thấy tôi phủ nhận những thìa cháo của Xiu, nạm thường không tiếc lời quở trách tôi là con nhỏ bé ngu ngốc.

Dần dần, tôi thấy bạn mình yếu đi. Rất nhiều cơn ho dai dẳng hơn, tôi không được sức để nhưng ho lớn. Tôi ở ẹp xuống giường, cần yếu tự dậy được. Tôi thấy sự sống đang từ quăng quật mình từng ngày một từng phút. Căn hộ quanh tôi trống vắng, mát mẻ vô cùng. Tôi thẫn thờ xem qua cửa sổ: ko kể kia, các cái lá thường xuyên xuân đang lặng lẽ rời cành. Chao ôi! cuộc đời tôi cũng đang lặng lẽ rời quăng quật sự sinh sống như thế. Từng phút, từng phút một... Và tôi biết, khi dòng lá ở đầu cuối lìa cành thì cuộc đời tôi cũng lìa bỏ nhân gian. Tôi nói ý nghĩ về ấy với Xiu, chị bao phủ lấy tôi vào lòng an ủi:

- con mèo bé của chị... Em chớ nghĩ vớ vẩn như thế. Bác sĩ nói em sắp phục hồi rồi.

Tôi biết kia chỉ là khẩu ca dối. Xiu đi rước thuốc mang lại tôi, chị gặp cụ Bơ- men, nói nào đấy với cụ. Tôi lại thấy nuốm mắng tôi cực kỳ lớn:

- gàn ngốc! thật là con bé nhỏ ngu ngốc! Ai lại đi gắn đời mình vào các chiếc lá ngớ ngẩn!

Đêm hôm ấy, mưa gió dữ dội. Tôi nghe kế bên trời ăn nhịp lá rào rạt rơi. Tôi biết, ko kể kia, dòng lá thường xuyên xuân sau cuối sắp rụng. Tôi chỉ chờ mang đến ngày mai quan sát thân cây trơ trụi nhằm trút khá thở cuối cùng.

Xem thêm: Cách Dùng However Và Nevertheless Và However, Cấu Trúc Nevertheless Và However

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy thấy chị Xiu vẫn ngủ gục trên bàn: buổi tối qua chắc hẳn rằng chị sẽ thức khuya lắm để chuyên tôi. Tôi để ý nhìn khuôn mặt hốc hác, xanh biếc của chị mà thấy yêu thương chị vô cùng. Bất giác, tôi xót xa mong mỏi chờ khoảng thời gian ngắn chiếc lá sau cùng rời cành để khỏi làm phiền những người dân xung quanh. Chị Xiu thức dậy, lại ngay gần hỏi xem tôi gồm cần gì không. Tôi không quan sát Xiu, thờ ơ bảo chị kéo tấm rèm lên. Xiu uể oải, chán ngán và lo ngại căng thẳng miễn chống kéo tấm rèm lên. Ô kìa! bên cạnh kia một dòng lá hay xuân vẫn còn đó đó! chiếc lá kiên trung phụ thuộc vào thân cây trườn trên tường. Dòng lá còn xanh, chỉ rìa lá thì vẫn ngả vàng. Trận mưa giông kinh hoàng đêm qua không làm cái lá thiếu tính thì nguyên nhân tôi lại cấp rời bỏ cuộc sống tươi đẹp? Rời bỏ ước mơ phát triển thành họa sĩ? Rời bỏ Xiu thương mến của tôi? Tôi chú ý sang Xiu, chị cũng đang ngạc nhiên trân trân nhìn mẫu lá. Tôi phấn kích bảo chị đem tôi chút chút rượu nhẹ. Xiu vui mừng rời ngoài phòng.

Dần dần, tồi thấy lòng tin phấn chấn hơn. Bạn thấy mạnh khỏe dần lên. Bác sĩ vào thăm bệnh dịch cho tôi cũng thấy háo hức hẳn. Một buổi sáng, trong khi chờ Xiu đi lấy thuốc, tôi khẽ mang cuộn len và loại que đan để thử làm cho chút gì sau thời gian dài nằm nệm bệnh. Lát sau, Xiu vào phòng, tôi thấy khuôn mặt Xiu cực kì xúc động. Chị bước vào giường, nhìn sâu vào đôi mắt tôi:

- nhỏ mèo con của chị...! cố gắng Bơ-men đã mất rồi. Mất vì bệnh dịch viêm phổi. Vào loại đêm mưa gió hãi hùng hôm trước, bạn ta search thấy vậy khi bạn cụ vẫn ướt mềm. Sau đêm ấy, vắt nằm liệt giường cùng vừa mất sáng nay. Dưới chân tường trước hành lang cửa số phòng người mẹ mình - Xiu hướng ánh mắt đến chiếc lá thường xuân bất tỉnh - tín đồ ta thấy rơi vãi các cái bút vẽ, đầy đủ bảng màu... Giôn-xi! Có bao giờ em thắc mắc lý do không bao giờ em thấy dòng lá sau cuối rung động...? thế Bơ-men vẫn vẽ nó vào loại đêm toàn bộ những cái lá khác rời cành.

Nói rồi Xiu khóc nức nở. Tôi trân trân nhìn loại lá cuối cùng.. Lòng trào lên niềm một xúc động vô bờ.

Xem thêm: Tìm M Để Hàm Số Có Cực Đại Cực Tiểu Của Hàm Số, Xác Định M Để Hàm Số Có Cực Đại Cực Tiểu

Giờ đây, tôi đã là 1 trong những hoạ sĩ có tên tuổi. Bên dưới mỗi bức vẽ của chính mình tôi đông đảo kí tên Bơ-men. Sản phẩm năm, vào ngày giỗ của cụ, tôi vẫn trở về khu nhà trọ xưa viếng tuyển mộ cụ. Kỉ niệm về cầm cố và mẫu lá sau cuối tôi vẫn tồn tại lưu giữ toàn diện trong tim. Tôi đã những lần test vẽ lại dòng lá ấy nhưng lại lần nào thì cũng đành bất lực ngồi trước mảnh vải trắng trơn. Tôi biết, chỉ có lao động thẩm mỹ hết mình tôi mới có thể đền đáp sự hi sinh đẩy đà của người hoạ sĩ già đáng yêu ấy.