Lão hàng xóm đáng ghét

     

Hoàng mân mê chiếc điện thoại trong tay, nó đưa ra quyết định bấm số điện thoại thông minh của bé nhóc mà lại nó đã lấy trộm số trong khi con bé bỏng đang rửa bát. Trúc đang học thì giai điệu không còn xa lạ “heo ko đòi nạp năng lượng kem, heo ko đòi nạp năng lượng bánh…” vang lên. “Hoang dep trai calling” – Trời, hắn lưu lại tên hắn vào điện thoại thông minh mình dịp nào zị trời, lại còn “Hoàng đẹp trai nữa”. - Alo - - học tập - - Ko - - Ko ưa thích - - Ấy khoan – Trúc lag lại, tìm đến đề toán tốt mắt cô nữ đã sáng lộng lẫy - Hoàng cười, cá đã cắm câu rồi, con nhỏ tuổi mọt sách này chỉ bao gồm mang dòng chiện học hành này ra dụ nó thôi - Vậy anh sang đây đi – Trúc rụt rè, nhớ mang sách vở theo đó Hoàng lấy sách vở phẳng phiu tốc anh sáng cùng lao vút sang bên Trúc, Trúc open nhìn chằm chằm vào đông sách vở và giấy tờ của Hoàng - Đâu, đề toán đâu – Trúc sốt sắng - Cô ko đến tôi vào nhà ah - Ừ nhỉ, xin lỗi hề hề, ngồi dưới nhà học nhé- Trúc gãi đầu Hoàng chuyển 1 tập đề toán cho Trúc, Trúc nuốm đống đề kia đôi mắt lung linh như đc cho một vật gì quí báu lắm, nó giở từng trang nhìn để ý bằng hai con mắt thích thú. Hoàng quan sát Trúc bây giờ đã thay cỗ đồ ở nhà ra, bộ áo quần lửng màu sắc hồng phấn, trên áo hiện đang có hình quả dâu tây đỏ chót đẩy đà (đúng là trẻ con mà), làn tóc búi nhẹ đằng sau, vài cọc tóc lòa xoa trước mặt. Trông Trúc như đưa con nít dễ mến vậy, mà cô ta dùng loại sữa tắm rửa gì nhưng mà thơm ráng nhỉ, hương thơm ngọt ngọt như mùi củ quả í. Hoàng nhắm đôi mắt lại hít 1 hơi. Trúc vẫn chú ý nhìn tập đề toán của Hoàng, tự dưng nó lưu giữ ra là còn có Hoàng ở đây - Cảm ơn anh nha, tui mượn mai tui photo xong tui vẫn trả anh – Trúc cười cợt tươi. Hoàng nghệt phương diện ra, thú vui như là cành hoa đang nở vậy, gồm khi hoa nở cũng ko đẹp mắt bằng thú vui này, và đúng là nụ cười thiên thần - À, ko sao, cô cứ sử dụng đi, tôi còn nhiều lắm, bao giờ cần tôi lấy mang lại – Hoàng vui lòng trong lòng - Sao tự dưng xuất sắc với tôi dữ vậy nghi lắm nha- Trúc nheo góc nhìn Hoàng - láng giềng mà, thỉnh thoảng còn ăn uống ké bữa ăn chứ - Hoàng cười toe toet - Tui bịt ngay mà- Trúc lườm Hoàng, cơ mà sao anh tài giỏi liệu này vậy - Cô quên là tôi cũng học chuyên toán sao, tôi rộng cô 1 khóa đó - Ờ nhỉ tôi xem nhẹ - Thôi cô giải đề đi, tôi cũng học trên đây - Ok – Trúc lại cười cợt và bắt đầu giải đề Ngồi cạnh Trúc ráng này thiệt khó tập trung vào câu hỏi học, mà lại chằng lẽ ko học tập thì ko đc, Hoàng nỗ lực ngồi hí hoáy cắn cắm cúi cúi tính giám sát toán làm. Trúc thì khi đã học rồi thì chính xác là quên hết đa số thứ.


Bạn đang xem: Lão hàng xóm đáng ghét


Xem thêm: Tại Sao Lá Cây Có Màu Xanh? ? Nguyên Nhân Và Lời Giải Chính Xác!



Xem thêm: Bài Thơ Gió Từ Tay Mẹ (Vương Trọng), Bài Thơ Gió Từ Tay Mẹ

Quả là mấy đề toán Hoàng gửi hay thật (đối cùng với Trúc thì sẽ càng khó là càng xuất xắc mà). “Kinh thật con bé xíu giải đề cấp tốc thoăn thoắt, mấy đứa lớp mình chắc chắn ko xuất sắc bằng con bé nhỏ này” Hoàng nghĩ Một cơ hội sau thì Trúc dường như hơi khiếp sợ với 1 đề toán, Hoàng cù ra hỏi - Sao thế, ko giải được sao, gồm cần tôi góp gì ko? - Anh hả? – Trúc ngạc nhiên vì nghĩ về Hoàng tự xưa tới thời điểm này có học tập gì đâu nhưng giúp với chả đỡ nhưng thôi cứ demo xem - Đây nè, bài xích này tui giải mãi chưa ra, ko biết bao gồm tính nhầm nơi nào ko nữa - Xem làm sao – Hoàng thay đề và bài làm của Trúc ra ngó ngó coi xem, giám sát và đo lường khoảng 5 phút thì phát hiển thị chỗ nhầmS - Đây nè, địa điểm này nè, cô viết dư vết âm đằng trước, hèn gì tính ko ra. Theo tôi phải giải biện pháp này này. Thay là Hoàng thao thao bất tuyệt, thật sự là Hoàng học tập cực giỏi nếu ko hy vọng nói là cực kỳ đẳng của ngôi trường này, tuy vậy phong phương pháp học của Hoàng rất tài tử i như tính bí quyết của Hoàng vậy, ham mê học thì học, ko thích học thì thôi vậy mà thành tựu của Hoàng lúc nào cũng đứng đầu khối. - xuất xắc quá- Trúc reo lên. Vậy cơ mà tôi ko nghĩ về ra - tất nhiên, làm thế nào cô nghĩ về ra đc chỉ có người siêu phàm như tôi bắt đầu làm đc thôi – Hoàng hếch mũi - Kiêu thấy ớn – Trúc lè lưỡi Trúc lại hùi hụi làm bài, trông nó lúc này như quên hết rất nhiều thứ bên trên đời, quên sự có mặt của Hoàng, bất chợt Hoàng cầu mình là loại tập đề toán kia (ước mơ kì viên hết sức), để đc Trúc quan sát bằng ánh mắt long lanh vui lòng như thế. Hoàng chú ý lại hình như bây giờ quay ra giảng bài cho con nhóc nó vẫn ngồi gần con nhóc hơn, nó ngửi thấy mùi ngọt ngọt như trái cây tỏa ra từ bạn con nhóc, rất đơn giản chịu. Tự nhiên nó đỏ mặt, mặt nóng bừng. Nó sợ hãi con nhỏ dại nhìn thấy, nó đứng phắt dậy khiến Trúc giật mình tảo ra - Tôi về đây - Anh học dứt rồi ah - Chưa, cơ mà tôi ko muốn học nữa - rứa sao nhỏ rủ tôi học tập chung, anh đúng là cái thứ hâm giật mà, biến hóa như tiết trời í - Chẳng qua tôi hại cô ko làm đc bài phải qua phía trên chỉ cô thôi, bây chừ cô biết làm rồi thì tôi về đây - Vậy anh về đi “ Cũng ko thèm nằn nì nỉ mình ở lại nữa, con nhóc này đúng là máu giá mà” Hoàng nghĩ và đùng đùng vứt về Trúc nhìn thể hiện thái độ của Hoàng mà chằng đọc gì cả, đúng là tên hâm giật nó nhũn nhặn vai cầm giấy tờ lên chống học bài bác tiếp


Website đọc truyện cấp tốc nhất, thân mật và gần gũi nhất, cùng luôn cập nhật mới nhất. (thietkewebshop.vn Vietnam) tập hợp phần đa truyện giờ đồng hồ việt hay, truyện ngôn tình, truyện convert mới nhất và hot tốt nhất từ thietkewebshop.vn.