Nhớ con sông quê hương tế hanh

     

Những chiếc sông quê nhà từ lâu đã trở thành đề tài trong số sáng tác của không ít thi sĩ và nhạc sĩ danh tiếng Việt Nam. Như nhạc sĩ Nguyễn Trọng sản xuất là ca khúc “Khúc hát sông quê”. Nhạc sĩ Đoàn Bổng là “Dòng sông Đáy quê em”. Hay cái sông Lam, sông La đi vào thơ ca của các nhạc phẩm mang âm hưởng dân ca Nghệ Tĩnh…Tất cả hầu hết dòng sông hồ hết chứa chan kỷ niệm thơ dại và đa số nỗi niềm thương ghi nhớ của từng thi sĩ và nhạc sĩ. Cùng phân tích bài bác thơ Nhớ con sông quê hương ta sẽ cảm giác rõ điều ấy trong phòng thơ tết Hanh.

Bạn đang xem: Nhớ con sông quê hương tế hanh

*

Phân tích bài bác thơ Nhớ con sông quê hương của nhà thơ Tế Hanh

Mở bài

Khi phân tích bài xích thơ Nhớ con sống quê hương, trước hết các bạn cần trình làng khái quát về tác giả. Đó là công ty thơ thơ Tế Hanh, một fan con khu đất Quảng. Ông vừa là đồng chí cách mạng vừa là thi sĩ với rất nhiều tập thơ nổi tiếng như Hoa niên (1945); Hoa mùa thi (1948); dân chúng một lòng (1953);… với nhiều hiến đâng cho nền văn học tập nước nhà, ông vẫn vinh dự dấn dược nhiều giải thưởng trong nghành nghề dịch vụ này như: Giải tự lực văn đoàn năm 1939; giải thưởng Phạm Văn Đồng vì Hội nghệ thuật Liên khu V tặng; phần thưởng Hồ Chí Minh về văn học, thẩm mỹ và nghệ thuật (năm 1996).

*

Nhắc cho Tế hanh là độc giả nhớ ngay lập tức tới tòa tháp “Nhớ con sông quê hương”. Đây y hệt như là tập album ảnh với các dòng hồi ức của tác giả về chiếc sông quê nhà và niềm yêu thương nhớ miền nam đau đáu.

Thân bài bài phân tích bài bác thơ Nhớ con sông quê hương

Luận điểm 1: Vẻ đẹp nhất của con sông quê

Ngay từ phần đa vần thơ đầu tiên, bên thơ vẽ ra trước mắt người hâm mộ một dòng sông quê đẹp đến nao lòng. Không y như những mẫu sông ô nhiễm và độc hại của thời ni với bao nhiêu mùi hôi thối, loại sông quê vào ký ở trong nhà thơ tất cả màu nước thiệt xanh biếc. Nước xanh ngắt đến nỗi những hàng tre hoàn toàn có thể soi bóng và thấy mình bên dưới đáy. Với ông, loại sông ấy có sức hút nhất là vào các hôm trưa hè, khi ánh nắng tỏa xuống loại sông lấp lánh lung linh như ánh bạc, ánh kim cương:

“Quê mùi hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc hồ hết hàng tre

Tâm hồn tôi là 1 trong các buổi trưa hè

Toả nắng xuống lòng sông phủ loáng”.

Dòng sông ấy quả tình rất nên thơ. Bức tranh sông quê ấy gợi nên cho những người đọc một xúc cảm thật thành bình yên ả. Cùng đâu đó trong thâm tâm mỗi độc giả lại ghi nhớ về dòng sông quê của riêng biệt mình.

Luận điểm 2: dòng sông lưu lại kỷ niệm

Nhà thơ say đắm dòng sông quê không chỉ là vì nó sẽ mang vẻ đẹp thuần khiết mà con sông còn là một cuống giữ bút, gìn giữ biết bao kỷ niệm 1 thời tuổi con trẻ của tác giả:

“Hỡi con sông đã tắm rửa cả đời tôi!

Tôi giữ lại mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ

Sông của miền nam bộ nước Việt thân yêu”

*

Trong quá trình phân tích bài bác thơ Nhớ con sông quê hương, chưa hẳn bạn học sinh nào cũng hoàn toàn có thể hiểu được vai trò to lớn của những con sông này với tác giả, với những người dân thôn quê nơi bao hàm dòng sông đó. Do lẽ, chúng ta không được sinh sống với đông đảo điều đó. Tuy nhiên, qua đầy đủ lời kể ở trong nhà thơ, chúng ta phần nào gọi được, bạn ta sẽ làm những gì khi bao gồm một con sông quê. Đó là đông đảo trò đùa nhảy từ trên cao xuống nước hoặc thi tập bơi lội, bắt cá tôm…:

“Khi bờ tre ríu rít giờ chim kêu

Khi mặt nước chập chờn bé cá nhảy

Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy

Bầy chim non bơi lội trên sông

Tôi giơ tay ôm nước vào lòng

Sông mở nước ôm tôi vào dạ”.

Xem thêm: Soạn Văn Ngắn Nhất Lớp 10 Siêu Ngắn Sách Mới 3 Bộ (Kntt, Ctst, Cd)

Đó là lí vì vì sao, không còn thảy trẻ em vùng sông nước mọi biết bơi. Vị với các bạn ấy, dòng sông quê như thể người chúng ta lớn. Con sông ấy là nơi để công ty thơ và bạn bè trổ tài kình ngư. Con sông đã chứng kiến biết bao chuyện buồn vui của bằng hữu trẻ. Chiếc sông ấy thân thuộc mang lại mức, tác giả như ấp ủ nó vào lòng còn nó lại ôm ấp công ty thơ và dạ. Cả hai nâng đỡ đến nhau, bảo vệ lẫn nhau. Công ty thơ Tế hanh khô đã khôn khéo dùng phép thẩm mỹ và nghệ thuật nhân hóa loại sông. Biến dòng sông vô tri vô giá chỉ ấy thành một người bạn có xúc cảm, biết chở che cho kẻ khác.

Luận điểm 3: Nỗi nhớ sông quê khi phân chia xa

Gắn bó với loại sông quê nhà là mặc dù thế cũng mang đến lúc con người ta yêu cầu trưởng thành. Con sông quê vẫn luôn ở đó, chỉ có bạn là tách đi, mỗi cá nhân một ngã. Dù có người đêm ngày cày ruộng, có fan chài lưới mặt sông, có tín đồ phải ra đi chiến đấu thì trong thâm tâm họ vẫn luôn luôn có bóng hình con sông quê:

“Vẫn trở về lưu luyến mặt sông

Hình hình ảnh cô em đôi má ửng hồng”.

Khi đã trở thành những con trai trai nuốm súng ra chiến trận, thì nỗi lưu giữ sông quê của phòng thơ còn là một hình ảnh cô em má ửng hồng. Đó là ái tình trong trẻo, mới mẻ mà tác giả đã ấp ủ từ lâu. Nỗi nhớ con sông quê bây giờ còn mạnh mẽ hơn, da diết hơn bởi vì nó đi kèm với tình yêu song lứa. Thiệt vừa lãng mạn mà cũng thiệt bi thương!

Luận điểm 4: Nỗi niềm thân tặng miền Nam

*

Bài thơ ra đời vào phần nhiều năm người sáng tác phải tập trung ra Bắc để liên tục chiến đấu sau đao binh chống Pháp., khi đó hai miền nam bộ Bắc còn phân tách cắt. Quảng Ngãi lúc ấy chưa phân khu vực về miền trung bộ như bây giờ, nhưng thuộc về miền Nam. Do đó nhà thơ mới viết:“

Tôi từ bây giờ sống trong tim miền Bắc

Sờ lên ngực nghe trái tim âm thầm nhắc

Hai giờ đồng hồ thiêng liêng, nhì tiếng “miền Nam”.

Phân tích bài thơ Nhớ con sông quê hương tới đây, độc giả nhận ra, tình yêu so với dòng sông quê ở trong nhà thơ không chỉ dành riêng cho sông nghỉ ngơi Quảng Ngãi, vị trí ông ra đời và mập lên. Tình thương ấy là tình thương của tất cả những bạn con đất Việt giành cho những nhỏ sông quê hương trên khắp hồ hết miền. Do thế, với công ty thơ bắt đầu thốt lên lời thơ tha thiết:

“Quê mùi hương ơi! lòng tôi cũng giống như sông

Tình bắc nam chung tan một dòng

Không gành thác nào rào cản được

Tôi đã lại địa điểm tôi hằng mơ ước

Tôi đang về sông nước của quê hương

Tôi đang về sông nước của tình thương”.

Hình hình ảnh con sông quê hương tượng trưng mang lại tình yêu tổ quốc chung thủy, son sắt ở trong nhà thơ. Dù rằng gành thác cheo leo, gian truân vất vả, nhưng tác giả sẽ mãi lưu giữ về con sông xưa, địa điểm chan đựng ước mơ cùng tình bạn đằm thắm. Nó cũng giống như nỗi lòng của không ít người con xa xứ luôn nhớ về phần đa điều sát gũi, thân thuộc tuyệt nhất của quê hương. Ở đây, tác giả ví lòng mình như loại sông. Càng dìm mạnh tới sự gắn bó bền bỉ giữa hồn người với hồn quê. Đồng thời, qua điệp ngữ “tôi sẽ” thánh địa gửi gắm thông điệp về một tương lai sáng sủa ngời của khu đất nước. Ông có niềm tin rằng sẽ ngày giang sơn thống nhất, phái nam Bắc lại được sum vầy. Khi đó, ông chắc chắn rằng sẽ về tắm mình trong mẫu sông quê hương.

Xem thêm: Về Bức Ảnh Quý Bác Hồ Quàng Khăn Đỏ Cho Thiếu Nhi, Về Bức Ảnh Quý Bác Hồ Với Đội Viên

Kết bài

Tình cảm bé người giành cho quê hương giang sơn luôn khiến độc giả phải xúc rượu cồn rưng rưng. Phân tích bài thơ Nhớ con sông quê hương, bọn họ càng thấu hơn cảm xúc ấy. Nhà thơ, người đang ở chiến trường xa xôi, luôn đau đáu nỗi ghi nhớ về quê hương, nhất là dòng sông gắn sát với tuổi thơ vào trẻo, tuổi thanh xuân tươi mới. Cùng với giọng thơ sôi nổi, xen kẹt những cảm xúc hoài niệm, hồi tưởng nhà thơ đã mang tới cho người hâm mộ một bức tranh sông quê vừa chân thực lại khôn cùng sống động.