Phân Tích Bài Thơ Thu Điếu

     

Phân tích bài bác thơ Thu điếu, ta sẽ thấy được thiên nhiên ngày thu tuyệt đẹp, đượm bi thảm và nỗi lòng trằn trọc với thời cuộc của nhà thơ Nguyễn Khuyến.

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ thu điếu


Bài mẫu phân tích

Mùa thu luôn luôn là thời điểm khiến cho các đơn vị thơ rung động, nhiều xúc cảm. Thông qua phân tích bài thơ Thu điếu của Nguyễn Khuyến, ta đã thấy được một mùa thu miền bắc bộ êm ả, trong trẻo. Đồng thời tấm lòng yêu nước, yêu thương dân ở trong phòng thơ cũng được biểu lộ một phương pháp rõ ràng.

Khái quát mắng tác giả, tác phẩm

Phân tích bài thơ Thu điếu bắt đầu thấy Nguyễn Khuyến là 1 trong những nhà thơ chịu ảnh hưởng đậm nét tư tưởng Nho giáo. Vì chưng vậy mà những sáng tác của ông thường nhắc đến sự việc đạo đức nhỏ người, nhất là người quân tử. Sau khi thấy thực tại buôn bản hội rối ren, ông nghỉ ngơi ẩn sáng tác các tác phẩm biểu hiện sự cấu kết của vai trung phong hồn với thiên nhiên thanh tịnh. Ẩn tiếp nối là tấm lòng thương yêu sâu sắc của phòng thơ.

*
Chân dung tã giác giả Nguyễn Khuyến

“Thu điếu”, hay còn được gọi là “Câu cá mùa thu”, là 1 trong những bài thơ trong chùm thơ thu ba bài của Nguyễn Khuyến. Chùm thơ này đang được sáng tác trong thời gian tác mang ở ẩn. Bài bác thơ là vạn vật thiên nhiên tươi đẹp, thanh bình, ẩn trong những số đó là tấm lòng sâu sắc, các trăn trở của tác giả về bé người, cuộc sống và vận mệnh đất nước.

Luận điểm 1: nhì câu đề

Trước tiên, người sáng tác Nguyễn Khuyến sẽ khắc họa thiên nhiên mùa thu tươi đẹp. Nhì câu thơ đề đang gợi ra không gian yên bình, nhỏ bé địa điểm làng quê:

“Ao thu lạnh lẽo nước vào veo

Một mẫu thuyền câu bé bỏng tẻo teo”

Nguyễn Khuyến đang khắc họa lên bức tranh ngày thu chỉ cùng với hình hình ảnh “ao thu” với “chiếc thuyền câu” bé xíu tẻo teo. Chúng vừa trái lập lại vừa phẳng phiu hài hoà. Color “trong veo” mô tả sự nhẹ nhẹ, thanh sơ của mùa thu miền Bắc. Còn hình ảnh “chiếc thuyền câu bé tẻo teo” là chiếc thuyền vô cùng nhỏ tuổi bé, mỏng dính manh giữa không khí rộng lớn. Nguyễn Khuyến còn dùng biện pháp gieo vần “eo” nhiều sức gợi hình, gợi cảm, tạo ra cảm giác nhỏ dại bé, bí bách.

Không chỉ thế, người sáng tác còn kéo vị trí mắt có mặt ao và không khí quanh ao. Không khí hiện lên là đặc trưng của vùng đồng bằng Bắc Bộ, với khí hậu se lạnh, khía cạnh nước trong trẻo, yên bình. Chỉ cách hai câu thơ, đông đảo rung cảm của tâm hồn thi sĩ trước cảnh đẹp ngày thu và của huyết trời ngày thu hiện lên rõ nét. Nó đang gợi cảm hứng yên tĩnh quái lạ nơi trái tim giàu tình yêu của tác giả.

Xem thêm: Ứng Dụng Làm Ảnh Đập Theo Nhạc Cực Đơn Giản, Tạo Video Sóng Nhạc, Ảnh Đập Theo Nhạc, Tuyết Rơi

Luận điểm 2: nhì câu thực

Sau nhì câu đề, người sáng tác lại thường xuyên nét vẽ về ngày thu với số đông hình ảnh đặc trưng:

“Sóng biếc theo làn tương đối gợn tí

Lá xoàn trước gió khẽ chuyển vèo”

Phân tích bài thơ Thu điếu mang lại đây, người sáng tác gợi ra không gian với nhiều chủng loại giác quan và phương pháp cảm nhận hơn. “Sóng biếc” vẫn gợi lên hình ảnh những con sóng nhỏ tuổi lăn tăn phương diện ao. Đồng thời cũng gợi được cả màu sắc cảnh vật. Đó là sắc đẹp xanh nhẹ nhẹ cùng mát mẻ, trong lành, ngoài ra đã phản chiếu color trời thu vào vắt. ở bên cạnh đó, “lá xoàn trước gió” là hình ảnh và màu sắc đặc trưng của ngày thu Việt Nam. Từng độ thu về, cây ngả vàng núm lá. Cùng gió thu sẽ khiến cho chúng tránh cành, làm cho một không khí thơ mộng. Hình hình ảnh lá thu ấy cũng được Lưu Trọng Lư gửi vào tác phẩm của chính mình thuở Thơ Mới:

“Con nai đá quý ngơ ngác

Đạp trên lá đá quý khô”

Không chỉ có màu sắc, không khí mùa thu còn được Nguyễn Khuyến diễn đạt thông qua những vận động của sự vật. Nhiều từ “hơi gợn tí” diễn tả một vận động rất vơi nhàng. Nó đã biểu lộ sự quan gần cạnh vô cùng chuyên chú, sâu sắc của tác giả. Bên cạnh đó, “khẽ gửi vèo” cũng thể hiện vận động rất nhẹ, vô cùng khẽ. Đó là sự sâu sắc và tinh tế vô cùng của trung khu hồn nghệ sỹ yêu thiên nhiên. Trải qua hai câu thực, Nguyễn Khuyến vẫn vẽ ra trước mắt người hâm mộ một mùa thu khu vực miền bắc rất riêng, khôn xiết đẹp. Đó là ngày thu làng quê yên bình được gợi lên từ hồ hết hình hình ảnh bình dị nhất, là “cái hồn dân dã” của một nhà thơ nhân dân.

*
Nhà thơ ngồi câu cá cơ mà lòng lại nặng trĩu suy tưLuận điểm 3: nhị câu luận

Sau phần lớn câu thơ tả cảnh, người sáng tác Nguyễn Khuyến vẫn viết lên nhì câu luận độc đáo. Đó là cảnh thu đẹp, một vẻ đẹp bình thường nhưng tĩnh lặng và đượm buồn:

“Tầng mây lơ lửng, trời xanh ngắt 

Ngõ trúc xung quanh co, khách vắng teo”

Đến đây, không khí của bức ảnh thu vẫn được không ngừng mở rộng hơn cả về chiều cao và chiều sâu. Hình hình ảnh “tầng mây lơ lửng” gợi ra cảm giác thanh nhẹ, quen thuộc thuộc, khôn xiết gần gũi, yên ổn bình cùng tĩnh lặng. Còn “trời xanh ngắt” lại khắc hoạ dung nhan xanh của mùa thu. Màu xanh da trời lại được tác giả liên tiếp sử dụng, nhưng không hẳn là blue color dịu nhẹ, lạnh mát nữa mà là sự xanh thuần một màu sắc trên diện rộng. Đó là đặc trưng của mùa thu, không xáo trộn với bất cứ khoảnh khắc nào vào năm.

Ngoài ra, hình ảnh làng quê mùa thu còn được gợi lên với “ngõ trúc quanh co”. Đây cũng là hình ảnh quen nằm trong của miền Bắc, với những con ngõ nhỏ, quanh co, “khách vắng tanh teo”. Biện pháp giỏ vần “eo” một đợt nữa laj gợi sự thanh vắng, im ả, yên bình của không gian cảnh vật. Qua cái nhìn của Nguyễn Khuyến, không khí của ngày thu Việt phái nam được không ngừng mở rộng lên cao rồi lại hướng trực tiếp vào chiều sâu. Toàn bộ hài hoà, tạo cho một không gian tĩnh lặng với thanh vắng vẻ tột cùng.

Luận điểm 4: nhì câu kết

Sau phần nhiều câu thơ tả cảnh, tác giả xong xuôi bài thơ bởi sự mở ra của bé người:

“Tựa gối ôm buộc phải lâu chẳng được 

Cá đâu đớp động bên dưới chân bèo”

Đến đây, con người đã xuất hiện trong không gian thu tĩnh lặng với tứ thế “tựa gối buông cần”. Động từ “buông” biểu đạt sự thả lỏng của người đi câu. Chắc hẳn rằng con người đi câu chỉ nhằm giải trí, chiêm ngưỡng cảnh vật mùa thu nhưng thôi. Các từ “lâu chẳng được” là vấn đề không câu được cá, không cân nhắc việc có câu được cá tuyệt không. Đằng sau tâm trạng đó là 1 trong những tư gắng thư thái, nhàn hạ của thi sĩ. Toàn bộ tâm hồn bây giờ như thả lỏng để ngắm cảnh thu, đem vấn đề câu cá như một niềm vui giúp trọng điểm hồn được thư thái. Câu thơ đã mô tả rõ đường nét sự liên kết của con tín đồ với thiên nhiên, cảnh vật.

Toàn bộ bài bác thơ đã có vẻ tĩnh lặng, thanh bình. Phải cho tới câu cuối mới xuất hiện thêm tiếng động, nhưng đó cũng là giờ đồng hồ động bé dại bé, như có như không. Đó là tiếng cá “đớp đụng dưới chân bèo”. Phải để ý quan gần kề lắm, nhà thơ mới hoàn toàn có thể cảm thừa nhận được chiếc chuyển động nhỏ dại nhoi ấy. Nghệ thuật và thẩm mỹ “lấy rượu cồn tả tĩnh” đang được tác giả sử dụng hết sức khéo léo, tinh tế. Trong không gian rộng lớn, tiếng cồn càng trở buộc phải rất khẽ, vô cùng nhẹ, làm cho tăng vẻ tĩnh vắng. Đó là “cái tĩnh tạo cho từ một cái động khôn xiết nhỏ”. Tác giả biểu đạt việc câu cá nhưng thực ra lại không phải bàn chuyện câu cá. Cái tĩnh lặng của cảnh vật đã hình thành cảm thừa nhận về nỗi cô quạnh, uẩn khúc trong trái tim hồn công ty thơ. Đó là một tâm hồn đầy đều tâm sự đầy đau buồn, trằn trọc trước tình cảnh đất nước bấy giờ. Lúc xã hội rối ren, đời sống dân chúng khổ cực, trái tim người sáng tác sao có thể yên lòng mà thưởng thức cảnh vật, vui chơi mỗi ngày.

Xem thêm: Chợ Mua Xe Máy Cũ Ở Hải Phòng Chất Lượng, Mua Bán Xe Máy

Với bút pháp thuỷ khoác Đường thi, cá gieo vần tài tình cùng nghệ thuật và thẩm mỹ lấy đụng tả tĩnh, Nguyễn Khuyến vẫn khắc họa lên bức tranh mùa thu tươi đẹp, yên ổn bình. Đồng thời thông qua đó biểu đạt được một trọng tâm hồn rung cảm với dòng đẹp, luôn luôn đau đáu đầy đủ nỗi niềm với thời cuộc. Đó cũng chính là trái tim yêu nước, yêu đương dân, luôn lo nghĩ làm sao cho giang sơn thái bình, quần chúng yên nóng của vị Tam Nguyên lặng Đổ.