Suy nghĩ của em về thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến

     
1. Thân phận người đàn bà trong làng mạc hội phong loài kiến qua một số bài ca dao than thân1.1. Mẫu bài 11.2. Mẫu bài 22. Thân phận người thiếu phụ trong thôn hội phong kiến qua một vài tác phẩm thơ văn2.1. Bài bác mẫu 12.2. Bài xích mẫu 2
Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng đôi mươi dòng) trình bày để ý đến của em về thân phận người thiếu phụ trong buôn bản hội phong kiến Việt Nam.

Bạn đang xem: Suy nghĩ của em về thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến

Có thể chúng ta quan tâm: Nghị luận so với vẻ đẹp người đàn bà qua bài Bánh trôi nước

Thân phận người thanh nữ trong xã hội phong kiến qua một vài bài ca dao than thân

Mẫu bài 1:Kho tàng văn học tập dân gian vn luôn là dòng sữa mát lành nuôi dưỡng trung ương hồn chúng ta. Thuộc với những thể một số loại khác, thành lập trong buôn bản hội cũ, ca dao diễn đạt tâm hồn, tứ tưởng, tình cảm của nhân dân trong những mối dục tình lứa đôi, gia đình, quê hương, đất nước... Không những là lời ca thân thương tình nghĩa, ca dao còn là tiếng hát than thân chứa lên từ cuộc sống xót xa, cay đắng của người việt Nam, nhất là của người đàn bà trong làng mạc hội cũ.Trong xóm hội phong kiến, người đàn bà luôn bị coi nhẹ, tốt rúng, chúng ta không được quyền quyết định trong mọi nghành cuộc sống. Tứ tưởng "trọng nam coi thường nữ" đã giày xéo lên quyền sinh sống của họ, đàn ông được xem trọng, được quyền "năm thê bảy thiếp", được cụ quyền hành trong xóm hội, trong lúc đó phụ nữ chỉ là những cái bóng mờ nhạt, không được coi trọng. Họ cần làm lụng, vất vả cung phụng ck con, một nắng nhì sương mà cuộc đời thì tăm tối. Họ nên cất lên tiếng nói của lòng mình.
"Thân em như tấm lụa đàoPhất phơ thân chợ biết vào tay ai"Tiếng nói đầy mặc cảm, cay đắng. Người thanh nữ ví mình như một lớp lụa được người ta bày cung cấp giữa chợ. Thân phận chúng ta cũng chỉ nên vật thân chợ đời bao người mua. Thân phận chúng ta bé nhỏ và đáng buồn quá đỗi. Nhị từ "thân em" cất lên sao xót xa, tội nghiệp. Làng hội hiện nay đâu đến họ được tự do lựa chọn, tức thì từ lúc sinh ra, được là fan họ đã trở nên xã hội định đoạt, bị cha mẹ gả bán, họ không tồn tại sự lựa chọn nào khác:"Thân em như con cá rô thiaRa sông mắc lưới vào đìa mắc câu"Không một lối thoát nào xuất hiện thêm trước mắt, chúng ta cảm thấy cuộc đời chỉ là kiếp nô lệ, tư phía lưới giăng. Hình hình ảnh "tấm lụa đào", tốt "con cá rô thia" trong nhị câu ca dao trên là hình ảnh so sánh nghệ thuật. Hình ảnh này cho ta liên tưởng tới việc tầm thường, bé nhỏ của thân phận người phụ nữ: tấm lụa thì mang ra đổi bán, con cá rô thia thì được vùng vẫy đấy nhưng mà chỉ trong loại ao tù. Hình ảnh con cá rô thia mang đến ta nghĩ mang lại người thanh nữ trong sự phong bế của truyền thống, tập tục, ý niệm phong con kiến bao đời hà khắc, mang đến hạnh phúc của chính bản thân mình cũng ko được quyền quyết định:
"Hòn đá đóng rong vì làn nước chảyHòn đá bội nghĩa đầu vì bởi sương saEm cùng với anh có muốn kết nghĩa giao hòaSợ mẹ bằng biển, sợ phụ thân bằng trời,Em cùng với anh cũng muốn kết tóc làm việc đời,Sợ rằng mây tệ bạc giữa trời mau tan"...Bao khát vọng bị kìm hãm, hạnh phúc lứa song bị trở ngại phong tục đè nén, chúng ta ngẫm mình cùng cất thông báo than cay đắng."Thân em như miếng cau khôNgười thanh sử dụng rộng rãi mỏng, người khô tham dày"Câu ca dao nào thì cũng đầy ai oán, số phận nào cũng rất được ví bởi những thứ bé xíu nhỏ, khoảng thường, đó là việc ý thức, sự bội nghịch kháng của rất nhiều con bạn triền miên bất hạnh. Họ gồm quyền được sống, được thoải mái yêu đương, nhưng xã hội đã giày xéo lên quyền của họ, chỉ cho họ một cuộc sống lầm lũi, chua cay."Năm ni em đi làm dâuThân khác gì trâu mang theo áchNăm nay em đi làm việc vợThân sở hữu cày, dây khiến không biết ai?Em đi làm việc dâu không tồn tại mùa nghỉ, chỉ có mùa làm."Người phụ nữ trong bài xích ca dao H'mông này vẫn than thân trách phận mình khi "xuất giá bán tòng phu''. Họ rước chồng, chưa phải vì hạnh phúc mà để gia công một con vật lao động trong nhà chồng, một con vật suốt đời "theo ách" như trâu mang. Cuộc sống đời thường như khép lại trước mắt họ, chỉ thấy một sự trói buộc đến phũ phàng:
"Cá cắm câu biết đâu nhưng mà gỡChim vào lồng biết thuở làm sao ra"Có khi bọn họ bị chồng đánh đập:"Cái cò là dòng cò quămMày giỏi đánh vk mày ở với ai"Có lúc bị ck phụ bạc:"Nhớ xưa anh bủng anh beoTay bưng chén bát thuốc lại đèo múi chanhBây tiếng anh to gan lớn mật anh lànhAnh tham duyên new anh đành phụ tôi."Ở nghành nghề dịch vụ nào người đàn bà xưa cũng không được quyền hạnh phúc. Cuộc sống không tất cả tự do, tình yêu không được công nhận, hôn nhân không được định đoạt, quan hệ tình dục vợ chồng không được tôn trọng... Ở phương diện nào họ cũng trở nên vùi dập xô đẩy, cũng không được quyền lên tiếng lựa chọn. Đến cả sự tỏ bày tình thương cũng hết sức tội nghiệp."Thân em như củ ấu gaiRuột trong thì trắng, vỏ ngoài thì đenKhông tin tách vỏ mà xemĂn rồi mới biết rằng em ngọt bùi''Ở câu than thân nào chúng ta cũng ví bản thân thật tội nghiệp, nào là tấm lụa, làm sao là phân tử mưa, nào là miếng cau khô, rồi củ ấu gai... Sản phẩm công nghệ nào cũng nhỏ tuổi nhoi, tội nghiệp. Phân tử mưa thì chẳng biết lâm vào tình thế đâu, miếng cau thì tùy bạn chọn, còn củ ấu thì có vẻ đẹp bên phía trong mà không có bất kì ai biết. Bài ca dao này là 1 trong những sự phân bua của tín đồ phụ nữ. Người đàn bà muốn xóm hội thừa nhận giá trị của mình, cơ mà vẫn đầy tự ti: "Không tin tách vỏ nhưng mà xem, ăn uống rồi mới biết là em ngọt bùi". Một sự mời mọc ngập ngừng.
Người thiếu nữ xưa không được quản lý chính cuộc sống của mình, buộc phải thuận theo phần đa khuôn phép chật thon thả trói buộc cuộc sống họ giữa những khung sắt nhốt tâm hồn họ không có gì điện thoại tư vấn là mang lại riêng mình. Đặc biệt lúc xã hội phong kiến rất quý trọng "tam tòng, tứ đức" thì sẽ biến cuộc đời mỗi phụ nữ khi được có mặt là phải luôn sống hy sinh cho những người khác, sống vì tín đồ khác không phải cho mình. Bạn có thể thấy được vào thơ hồ nước Xuân hương thơm hình ảnh người phụ nữ là nhà để thiết yếu cốt lõi luôn luôn được bà nói đến và để dành riêng một khoảng trống viết về từng cuộc sống thân phận của họ.Lời thơ y hệt như lời giãi tỏ cho chủ yếu thân phận người sáng tác và lời kêu vang muốn bảo đảm cho đàn bà nói chung:"Thân em vừa white lại vừa trònBảy nổi tía chìm cùng với nước nonRắn nát mặc dù tay kẻ nặnMà em vẫn giữ tấm lòng son..."Người thanh nữ xưa có nhan sắc, phẩm hạnh mà lại quả thực đúng thật câu nói cho các bậc thi nhân nói tới số phận của người thiếu phụ "tài hoa bạc mệnh" mặc dù họ đẹp tuy thế vẫn cần chịu một cuộc sống trôi nổi đầy sóng gió. Như những cái bánh trôi "bảy nổi bố chìm với nước non", người sáng tác Hồ Xuân hương thơm rất sắc sảo khi mượn nhì từ "nổi", "chìm" để nói lên được rõ nhất số phận những người con gái tài hoa cứ chìm, nổi ngần ngừ dạt về chốn nào.
"Thân em như tấm lụa đào,phất phơ thân chợ biết vào tay ai"Đây cũng là 1 trong câu ca dao vẫn nói lên được hết số phận trôi nổi, "phất phơ" giữa cuộc đời không chốn nương tựa. Người đàn bà giống như "tấm lụa đào" tuy đẹp nhất tuy thướt tha nhưng bên cạnh đó không có mức giá trị cứ mặc ngang giữa con đường đời không người nào hay.Trong kho báu ca dao tục ngữ việt nam còn không hề ít những câu thơ hay về chủ đề rất gần gũi này, phần lớn câu ca dao than thân, trách phận:- "Thân em như phân tử mưa saHạt vào đài các, hạt ra ruộng cày"- "Thân em như thanh hao đầu hèPhòng khi mưa gió trở về chùi chânChùi rồi lại vứt ra sânGọi người hàng xóm có chân thì chùi"Nỗi khổ của người thanh nữ không chỉ về vật hóa học "ngày ngày nhị buổi trèo non", "ngày thì dãi nắng đêm thì dầm sương" mà lại nỗi khổ khủng nhất chính là những chịu đựng cay đắng về tinh thần, họ chỉ được ví cùng với "hạy mưa sa", "chổi đầu hè"... Ta có thể cảm cảm nhận bao nỗi xót xa của người đàn bà khi cất lên đều lời ca ấy. Họ gọi được thân phận bản thân cả đời bọn họ chỉ lầm lũi như thể thân cò thân vạc, cam chịu đựng trong sự đau khổ, nhọc nhằn. Và dường như sự bất hạnh ấy của người thiếu phụ trong thôn hội xưa là một trong hằng số chung.
Đến lúc đi lấy chồng, người thanh nữ còn chịu đựng thêm trăm điều cay cực. Quan niệm "xuất giá chỉ tòng phu", "lấy ông chồng làm ma bên chồng" đã khiến bao người thiếu nữ xưa bắt buộc ngậm ngùi nuốt đắng cay, đặc biệt khi lấy ông xã xa quê nỗi lưu giữ khôn nguôi khi đứng ngóng trông về quê mẹ:- "Chiều chiều ra đứng bờ sôngMuốn về với chị em mà không tồn tại đò"- "Chiều chiều ra đứng ngõ sauTrông về quê người mẹ ruột nhức chín chiều"- "Chiều chiều xách giỏ hái rauNgó lên mả chị em ruột nhức như dần"Trong làng hội xưa thì lúc về làm dâu đề xuất thuận theo bên chồng, đề xuất chịu phần đông cảnh rất khổ, phần đa khuôn phép ràng buộc, giữ lại ý tứ khiến cho người thanh nữ bị bó buộc.Đã bắt buộc chịu các cay đắng tủi cực, họ số đông nhẫn nhịn cam chịu, nhưng phần lớn người thanh nữ đã vùng lên vùng lên phản kháng bởi vì áp lực quá rộng lên đôi vai bé để cho đến khi họ chẳng thể chịu được. Đặc biệt định mệnh người thiếu phụ càng trở nên bi kịch khi chịu đựng cảnh ông xã chung. Xã hội phong kiến có thể chấp nhận được "trai quân tử năm thê bảy thiếp, gái bao gồm chuyên chỉ gồm một chồng" đó là điều bất công mà lại bao đời nay vẫn tồn tại tiếp diễn. Những người chịu nhiều thua thiệt họ rất cần được cảm thông, phân tách sẻ:
- "Lấy ông xã làm lẽ khổ thayĐi cấy đi cày chị chẳng kể côngTối tối chị giữ lại mất chồngChị mang lại manh chiếu, nằm không chuồng bòMong ông xã chồng chẳng xuống choĐến khi ông chồng xuống, kê o o gáy dồnChém thân phụ con kê kia, sao mày cấp gáy dồnĐể tao khiếp vía kinh hồn kinh hồn về nỗi ông xã con"- "Thân em làm lẽ chẳng nềCó như chính thất, ngồi lê thân đường"Mặc dù cần chịu đầy đủ đau thương bởi vậy nhưng trọng tâm hồn bọn họ vẫn vào sáng, người thanh nữ vẫn luôn có khát khao được thừa hưởng 1 hạnh phúc trọn vẹn, vẫn cầu mơ tất cả tình yêu đẹp:"Ước gì sông rộng một gangBắc mong dải yếm cho đại trượng phu sang chơi"Chỉ là phần nhiều lời ca ngắn ngủi tuy vậy vô cùng cô đọng, đó là những lời than thân gần như lời đãi đằng hết nỗi lòng của người thiếu phụ xưa. Dẫu vậy dù trong yếu tố hoàn cảnh nào thì vẻ rất đẹp của người thiếu nữ cũng không trở nên vùi lấp. Hình ảnh đó vẫn luôn luôn là chủ thể được các nhà văn, công ty thơ lựa chọn trong trắng tác của mình.Phát biểu cảm xúc về câu ca dao Thân em như trái xấu trôi

Thân phận người đàn bà trong xóm hội phong kiến qua một vài tác phẩm thơ văn

Bài mẫu 1:Đến cùng với nền văn học tập Việt Nam, họ không ngoài ngỡ ngàng trước một kho báu đồ sộ, nhiều mẫu mã trong đó có khá nhiều thể loại, những nội dung khác nhau. đa số tác phẩm viết về người thiếu phụ trong làng mạc hội cũ vẫn để lại trong tâm địa người phát âm nhiều cảm giác sâu đậm. Với cách thể hiện đơn giản mà tinh tế, đầy đủ tác phẩm văn học tập dân gian và văn học trung đại đem lại cho chúng ta biết bao cân nhắc cùng sự thấu hiểu với định mệnh bất hạnh, nhất là người phụ nữ. Cuộc sống đời thường của họ luôn luôn chịu phần đông thiệt thòi, nhiều mất mát và hi sinh. Do họ sinh sống trong một chính sách phong kiến bất công cùng với bao thành con kiến lạc hậu.Chúng ta đã từng có lần rất từ bỏ hào với siêu phẩm của đại thi hào Nguyễn Du là “Truyện Kiều”. Vào đó, tác giả đã tương khắc họa tài sắc tuyệt đỉnh của Thúy Kiều, một người con gái với không thiếu mọi tài năng: cầm, kì, thi, họa; một vẻ đẹp sánh tựa vẻ đẹp bất tận của vạn vật thiên nhiên (hoa ghen, liễu hờn). Cùng với việc biểu đạt như thế, bên thơ đã cảnh báo trước định mệnh của Thúy Kiều. Một tương lai đầy bất trắc, một cuộc sống đời thường đầy sóng gió sẽ đến với Kiều. Đúng vậy, cuộc sống Kiều luôn luôn phải đương đầu với bao biến đổi cố ghê gớm, chịu đựng bao sự vùi dập của các thế lực phong loài kiến tàn bạo, tiêu biểu là thế lực quan lại với đồng tiền. Kiều cần hi sinh tình yêu rất đẹp đẽ, sâu đậm của chính bản thân mình để bán bản thân chuộc cha, đặt chữ hiếu lên mặt hàng đầu… từ đó, cuộc sống nàng phi vào kiếp đoạn trường với 15 năm chìm nổi lênh đênh. Nhưng từ trong chính sự vùi dập man rợ của những thế lực phong loài kiến đó, Kiều không bao giờ buông xuôi phó khoác mà luôn ý thức thâm thúy giá trị phẩm giá của mình, điều ấy tạo buộc phải vẻ đẹp trung ương hồn của nhân vật, sống mãi thuộc thời gian.

Xem thêm: Di Tích Lịch Sử Đền Thờ Nguyên Phi Ỷ Lan, Đền Bà Tấm (Đền Nguyên Phi Ỷ Lan


Từ cô Kiều trong kiệt tác của Nguyễn Du, ta lại gặp gỡ thêm từng nào thân phận xấu số trong chùm ca dao than thân:“Thân em như tấm lụa đào,Phất phơ thân chợ biết vào tay ai.”Câu ca dao bắt đầu bằng mô thức “thân em” toát lên âm điệu bùi ngùi trong giờ than của tín đồ phụ nữ. Cách bắt đầu ấy khiến cho lời than thêm xót xa. Nghệ thuật so sánh với phần nhiều hình ảnh thật gần cận mà gợi cảm, câu ca dao gợi lên hình ảnh người thiếu phụ với sự ý thức rất rõ ràng về vẻ đẹp mắt của mình. Đó là vẻ đẹp mắt mềm mại, uyển gửi của tuổi xuân và quý giá cao quí của mình, vày lụa đào đâu chỉ có thứ tầm thường! Nhưng nghệ thuật ẩn dụ tại chỗ này lại gợi lên nỗi khổ cực thân phận cùa tín đồ phụ nữ. Vày với hoàn cảnh phất phơ giữa chợ, người phụ nữ đã biến món hàng download bán, họ sẽ ảnh hưởng phụ thuộc, cuộc sống thường ngày bấp bênh không tồn tại gì đảm bảo, số phận do dự sẽ vào tay ai.Trong buôn bản hội ấy, người thiếu phụ không thể quyết định được vận mệnh của chính mình như cô gái trong truyện thơ Tiễn dặn tín đồ yêu. Số phận của cô như một món hàng ở ngoài đường mặc cho tất cả những người đời chọn lựa và trả giá. Cô không thể quyết định được tình thương của mình, sự cố gắng chống lại chỉ cần vô vọng.
Người phụ nữ xưa vào văn chương không chỉ có đẹp bề ngoài mà còn với vẻ rất đẹp của nội tâm. Đó là vẻ đẹp nhất của đức hạnh, lòng thông thường thủy sắt son như Vũ Nương trong Chuyện cô gái Nam Xương của Nguyễn Dữ. Đức hạnh là ráng nhưng sau cùng vẫn bị ck mình nghi ngờ, Vũ Nương phải gieo bản thân xuống sông Hoàng Giang để chứng tỏ sự trong sạch của mình một bí quyết đau đớn!Một vẻ rất đẹp khác trong tâm hồn của người thanh nữ là cảm xúc yêu thương. Ta lại gặp gỡ nỗi niềm nhớ thương tình nhân của cô gái trong ca dao:Khăn thương nhớ aiKhăn thế lên vaiMột nỗi ghi nhớ được chuyển cài đặt qua những thắc mắc liên tiếp của nhân trang bị trữ tình, không tồn tại câu trả lời, chính vì vậy càng day dứt. Với thẩm mỹ và nghệ thuật đảo thanh (thanh trắc, thanh bởi đan xen), câu ca dao biểu đạt tâm trạng ngổn ngang, rối bời, da diết, khắc khoải thật mãnh liệt với nỗi lưu giữ ấy dẫn mang lại cảnh khóc thầm…Mặc dù cam chịu là nét cơ bản trong phẩm hóa học của người đàn bà thời phong kiến, nhưng vẫn có người vùng dậy đấu tranh vì chưng lẽ phải, vì cuộc sống thường ngày của họ. đa số lần phục hồi của Tấm sau đông đảo lần gần cạnh hại của mẹ con Cám đó là sự trỗi dậy của ước mong sống mãnh liệt. Sự nhập vai ấy chứng minh cho mức độ sống bền chắc mạnh mẽ của con tín đồ trong xã hội còn áp bức bất công.
"Chuyện người con gái Nam Xương" chuyển phiên quanh về cuộc đời và số phận bi lụy của Vũ Nương - thiếu nữ nhan sắc, đức hạnh. Cô bé lấy chồng là Trương Sinh, bé nhà hào phú tuy vậy ít học, tất cả tính đa nghi cùng hay ghen. Cuộc sống gia đình đang êm ấm thì Trương Sinh bắt buộc đầu quân đi lính. Nam giới đi đầy tuần, Vũ Nương sinh bé trai, nhiệt thành nuôi dạy dỗ con, chăm sóc, lo ma chay cho người mẹ già chu đáo và thủy tầm thường đợi chồng. Đêm đêm, con gái thường trỏ bóng bản thân trên vách cùng nói với con đó là thân phụ của bé. Giặc tan, Trương Sinh trở về, tin lời nhỏ nhỏ, ngờ vực vợ thất tiết, nhục mạ, đánh đuổi nữ giới đi. Phẫn uất, Vũ Nương nhảy xuống sông Hoàng Giang từ bỏ vẫn. Sau một thời gian, quý ông Trương Sinh mới biết được nỗi oan của vk và lập lối giải oan cho nàng. Vũ Nương hiện về giữa bến Hoàng Giang dịp ẩn, lúc hiện rồi đổi mới mất.Truyện Kiều nói tới nàng Kiều là thiếu nữ đầu lòng vào một mái ấm gia đình trung lưu giữ lương thiện, sống cùng cha mẹ và nhì em, là bạn tài sắc vẹn toàn. Vào buổi du xuân Kiều chạm mặt Kim Trọng, nhì người phát sinh tình cảm, nhị người tự do đính ước với nhau. Kim Trọng về quê chịu tang chú. Mái ấm gia đình Kiều bị mắc oan, Kiều phải cung cấp mình chuộc cha. Kiều bị bọn buôn người là Mã Giám Sinh, Tú Bà, Sở Khanh lừa lật đẩy vào lầu xanh. Cô gái được Thúc Sinh cứu vớt vớt tuy nhiên lại bị vợ cả là hoạn Thư tị tuông đầy đọa. Kiều mang đến nương nhờ cửa phật, sư Giác Duyên gửi nàng cho bạc đãi Bà vô tình đẩy đàn bà vào thanh lâu lần hai. Ở đây Kiều gặp mặt Từ Hải, tự Hải rước Kiều giúp Kiều báo ơn báo oán. Từ bỏ Hải bị hồ Tôn Hiến hãm hại, Kiều bị ép gả mang lại viên thổ quan. Kiều đau đớn tủi nhục, Kiều trẫm mình nghỉ ngơi sông tiền Đường cùng được sư Giác Duyên cứu vớt lần nhị Kiều nương nhờ cửa ngõ phật. Sau khoản thời gian chịu tang chú dứt chàng Kim quay trở về tìm Kiều thì mới biết gia đình Kiều bị tai đổi thay và cô gái phải chào bán mình chuộc cha. Kim Trọng kết hôn với Thúy Vân nhưng chẳng nguôi được ái tình say đắm, chàng đi tìm kiếm Kiều. Nhờ gặp gỡ sư Giác Duyên, Kim Kiều gặp nhau gia đình đoàn tụ.
Nguyễn Du gồm viết:"Đau đớn rứa phận đàn bàLời rằng bạc phận cũng là lời chung".Đó là phần đa lời xót xa của Nguyễn Du lúc viết về cuộc sống đời thường của hồ hết người thiếu nữ trong buôn bản hội nhưng ông đã sống. Dường như ông thấu hiểu sự đau buồn và bất lực của rất nhiều người thiếu phụ trong xã thời phong kiến, chiếc xã hội thối nát, đầy rẫy hầu hết sự bất công cùng trọng nam coi thường nữ. Tất cả những người thiếu nữ ở thời đại này đều thùy mị, đảm nhận nhưng chỉ bởi vì những quyền lực phong kiến, các cách nghĩ dại muội mà cuộc đời họ đang chịu những khổ cực. Mỗi người họ đều phải sở hữu một cuộc sống riêng, một nỗi khổ cực riêng, mà lại họ số đông có đặc điểm chung là "bạc mệnh". Ta có thể thấy điều ấy qua nhân trang bị Vũ Nương trong "Chuyện thiếu nữ Nam Xương" của Nguyễn Dữ với Thúy Kiều vào "Truyện Kiều" của Nguyễn DuNgười phụ nữ trong thời phong loài kiến xưa xuất hiện thêm trong văn học thường là đều người thiếu nữ xinh đẹp. Trường đoản cú vẻ đẹp ngoại hình cho đến tính cách. Đều là rất đẹp nhưng mỗi cá nhân lại mang 1 vẻ rất đẹp khác nhau, mỗi thân phận gồm một điểm sáng ngoại hình riêng biệt. Ở Vũ Nương, thanh nữ "thùy mị, nết na, lại thêm tư dung xuất sắc đẹp". Khi lấy Trương Sinh, biết chàng gồm tính hay ghen nên đàn bà "cũng giữ gìn khuôn phép, trước đó chưa từng lúc nào nhằm vợ ông chồng xảy ra thất hòa". Nàng luôn luôn một lòng, một dạ quý chồng thương con nên những lúc chàng Trương đi lính, người vợ "không mong được đeo ấn phong hầu, chỉ cần ngày về được có theo hai chữ bình yên". Rất có thể thấy, nàng là thiếu nữ hiền lành, hóa học phác, cưới nam nhi Trương, nàng không còn mong danh lợi hay vinh hoa, phú quý nhưng chỉ vì một ước muốn rất bình thường mà người thiếu phụ nào vẫn muốn "thú vui nghi gia, nghi thất". Khi nam giới Trương đi lính, Vũ Nương 1 mình nuôi con, không còn lòng chăm lo cho mẹ ck như bà bầu đẻ của mình. Thời gian mẹ ông xã bị bệnh, nàng đã mất mực chăm sóc, rồi lúc bà mất, cô gái làm ma chay, tế lễ chu đáo, nuôi con khôn lớn chờ đợi ngày Trương Sinh trở về. Đó là những nét đẹp về ngoại hình và cả trong thâm tâm hồn của người phụ nữ xưa. Và đặc biệt phải nói đến cả Thúy kiều, một người con gái tài nhan sắc vẹn toàn. Khi phụ vương bị nghi oan, không có tiền để cứu giúp cha, thanh nữ đã chào bán mình chuộc phụ vương dù đã tất cả lời thề non hẹn biển với Kim Trọng. Từ đó, nàng dường như không biết bao nhiêu lần rơi vào cảnh tay của những tên bán người như Tú Bà, Sở Khanh, Mã Giám Sinh...lừa gạt. Ở khu vực đất khách hàng quê người, bị đẩy vào gần như chốn lầu xanh, thiếu nữ vẫn lo nghĩ mang lại Kim Trọng, cho cha mẹ mình hơn cả bạn dạng thân. Thiếu phụ nhớ mang lại Kim Trọng, nhớ tới các ngày tháng cùng nam nhi nguyện ước. Cô gái lo chần chờ ai sẽ âu yếm cho cha mẹ, ai vẫn quạt cho bố mẹ mỗi khi hạ đến, ai vẫn ủ chăn cho cha mẹ mỗi lúc sang thu. Một chổ chính giữa hồn thủy chung và cao thượng. Họ, mọi người đàn bà phong kiến hồ hết là số đông con người đẹp người đẹp mắt nết. Bọn họ một lòng chung thủy, hiếu thảo với cha mẹ, luôn hết lòng chăm sóc gia đình thật giỏi và chu đáo.
Những người thiếu nữ đẹp là thế, trung tâm hồn cao quý là vậy, nhưng không mong muốn thay chúng ta lại sinh sống trong một xóm hội phong con kiến thối nát với máy bộ quan lại mục rỗng, cơ chế trọng phái mạnh khinh nữ vùi dập số phận họ. Càng xinh đẹp họ lại càng đau khổ, lại càng yêu cầu chịu những sự chèn ép, bất công. Như 1 quy luật khắc nghiệt của thời bấy giờ, hồng nhan thì bội nghĩa phận. Với Vũ Nương, sau khi ck về, tưởng rằng mái ấm gia đình sẽ đoàn viên trong hạnh phúc nhưng bất ngờ số phận bạc bẽo đã xảy ra với nàng. Trương Sinh đi lính trở về và đứa con của đàn ông lúc này đã biết nói. Tin lời của một đứa trẻ em ngây ngô nhưng mà Trương Sinh đang đem lòng nghi oan mang lại Vũ Nương. Phái mạnh bảo thủ, khăng khăng, nhiếc mắng cùng đánh xua đuổi Vũ Nương một cách thậm tệ. Bỏ quanh đó tai những lời khuyên chống của dân làng, ko thèm nghe hầu hết lời phân tích và lý giải của Vũ Nương, Trương Sinh với loại tính ích kỉ, sự tị tuông quá đỗi vẫn đẩy Vũ Nương mang lại ngõ cụt. Cô bé phải lấy tử vong để giữ trong white cho phiên bản thân mình. Nhưng cái chết đó không còn làm lương trung ương Trương Sinh day dứt. Thật vượt bất công. Cái chết của nàng không chỉ có tố cáo tính biện pháp của quý ông Trương, nhiều hơn tố cáo cả thôn hội phong kiến thời bấy giờ. Với chính sách nam quyền thối nát, độc đoán, nó đã làm cho cho phụ nữ lúc bấy giờ yêu cầu chịu không ít những oan trái, tủi nhục không đáng có. Chỉ vày cái thôn hội trọng nam khinh thường nữ, mẫu xã hội người thiếu nữ luôn ở mức thấp kém mà phái nữ đã buộc phải ôm nỗi nhức không được giải oan mà lại tự vẫn.
Không những Vũ Nương cơ mà còn có tương đối nhiều người phụ nữ phải chịu đựng những đau khổ đó. "Phận bọn bà" trong làng hội ấy là "đau đớn", là "bạc mệnh", là tủi nhục không nói xiết. Như là Vương Thúy Kiều trong "Truyện Kiều" - tiếng kêu thương thống thiết, ai oán, não nùng của đại thi hào dân tộc Nguyễn Du. Số trời của người vợ còn lênh đênh rộng Vũ Nương rất nhiều. Lần này, dưới chế độ đồng tiền hôi tanh black bạc. Nó đã tạo thành 15 năm khổ sở phiêu bạt của con gái Kiều xinh đẹp. Chỉ vì tiền mà bọn sai nha đã tạo ra cảnh tan tác, li tán của mái ấm gia đình Kiều. Để có tiền cứu phụ thân và em trai của mình, nữ đã quyết định bán thân mang đến Mã Giám Sinh – một tên tàn ác buôn thịt phân phối người. Với Kiều hốt nhiên trở thành một món hàng để cho hắn cân đong, đo đếm, cò kè, bửa giá... Với từ tay Mã Giám Sinh đểu cáng thì Kiều đã rơi vào tay Tú Bà, mụ chủ nổi tiếng của thanh lâu. Là một người con gái xinh đẹp, tài năng, và đã phát triển trong một gia đình trung lưu, hiền lành gia giáo, loại dõi cao quý, yêu cầu Thúy Kiều không thể đồng ý trở thành gái lầu xanh. Phái nữ cay đắng chịu đựng rất nhiều trận đòn tàn tệ của Tú Bà, cô gái đã đi tìm cái bị tiêu diệt nhưng ko được vày bị Tú Bà bắt gặp. Tú Bà đã bày kế hy vọng thuê Sở Khanh lừa nàng, buộc người vợ trở thành một cô gái lầu xanh thực thụ. Vắt là bạn nữ đau đớn, đắng cay cam chịu số phận xả thân vào cuộc sống đời thường ô nhục. Đau đớn thay! trường đoản cú một cô nàng trong trắng, đức hạnh, nàng đã trở thành một món đồ chơi thú vui cho lũ khách chơi. Số trời trái ngang của Kiều ko chỉ tạm dừng ở đây cơ mà số phận của phái nữ còn lênh đênh, lộc bình dạt, mây trôi và xiêu dạt 15 năm trời, đã chịu đựng bao nhiêu tai họa giáng xuống đầu.

Xem thêm: Bài Văn Biểu Cảm Về Thầy Cô Giáo Mà Em Yêu Quý Nhất, Cảm Nghĩ Về Thầy Cô (26 Mẫu)


Vũ Nương cùng Thúy Kiều thật đáng thương! Họ bên cạnh đó đại diện đến tầng lớp đàn bà ngày xưa. Chúng ta không được hưởng bất cứ một máy quyền lợi, ko được hưởng một chút tự do. Thiệt bất công! đầy đủ hủ tục phong loài kiến thối nát đã hình thành khổ đau cho tất cả những người phụ nữ. Số phận của họ không thoát ra khỏi nanh vuốt của làng mạc hội phi lí đó. Nhưng toàn bộ những vẻ đẹp từ hiệ tượng đến trung ương hồn của họ thì luôn luôn đáng ca ngợi, xứng đáng trân trọng cùng nâng niu.Trong xóm hội phong con kiến xưa, quyền sống còn của con bạn mà độc nhất là quyền sống của người phụ nữ như là chỉ miếng treo chuông, không tồn tại gì bảo đảm để tồn tại. Cuộc sống đời thường của họ cũng hoàn toàn có thể được ví như "chim trong lồng, cá vào chậu". Họ không thể làm chủ được phiên bản thân, thống trị được cuộc sống thường ngày của chính bản thân bản thân dẫu đến họ chỉ ước mơ một điều giản đối kháng ấy thôi. Vì sao lại như thế? Khi dòng mơ ước, niềm ý muốn mỏi của các người thiếu phụ quá đỗi tầm thường, bình dị: "làm chủ được cuộc sống, có một gia đình hạnh phúc" nhưng chẳng thể nào thực hiện nay được. Vâng, xin thưa rằng kia chình là sinh sản hóa trớ trêu mà lại thôi, thích đùa giỡn với số phận ước ao manh của fan phụ nữ.-/-Các chúng ta vừa tham khảo một vài bài văn mẫu mã hay nghị luận bàn về thân phận người thanh nữ trong xã hội phong con kiến Việt Nam. Truy cập kho tư liệu Văn mẫu mã lớp 9 để update thêm nhiều bài xích văn hay khác giúp đỡ bạn rèn luyện năng lực làm văn, sẵn sàng tốt cho những bài thi và đánh giá môn Văn. Chúc các bạn học xuất sắc !
*